Truyện :
Số trang :
7
1
admin
2014-05-11 06:10:12
1265
2
Chuyển đến trang :
Xác chết ở bàn

   Trận bảo tuyết tháng 10 đã bất ngờ úp chụp lên hai nhà kỷ sư địa chính ở trung tâm miền Adirondacks. Đó là các ông Charles Carney và Stephen Estelow, cả hai đều là bạn thân và là bạn đồng sở cũ. Họ cắm đầu đi suốt ngày bất kể bảo lốc và mưa tuyết. Estelow mạnh khỏe và trẻ hơn phải cố dìu người bạn ốm yếu đã kiệt sức và mất tinh thần.
   Bấy giờ, khi ánh nắng sắp tắt, Estelow bổng kêu lên mừng rở. Trong đám bụi tuyết mù mịt hiện ra một đường dây mỏng chạy thẳng tắp.
   -Đường dây! Đường dây điện tín.
   -Đúng rồi. Nhưng nó sẽ dẫn đến đâu?
   Carney ho húng hắng. –Và bao xa? Tôi sẽ nhủi xuống ngủ ở đây.
   -Không được.
   Estelow ra lệnh.
   – Đây hẳn là đường dây mà toán kiểm soát chính phủ đã giăng hồi mùa xuân năm ngoái từ chòi của họ đến đầu đường sắt ở North Creek. Chúng ta chỉ phải trèo lên nữa thôi. Nào đi mau.
   Ông vừa thôi thúc vừa lôi người bạn đồng hành kiệt sức của mình trèo lên băng qua một rừng cây cho đến khi, sau nửa giờ lặn lội họ đến được căn chòi. Họ gặp may là củi hãy còn nhiều. Một vài trái bắp khô nằm trên kệ. Một con nhím trốn bảo kêu
rên rĩ ở một gốc cây. Estelow dùng súng lục của mình bắn nó. Tạm thời cái đói chỉ là một đe dọa xa xăm, nhưng Carney lại ngã bệnh, ông lên cơn sốt. Sau khi vặn cho lò nóng đỏ lên, Estelow đưa ông lên giường ở phòng trong. Sáng mai chắc ông sẽ khá hơn.
   Máy điện báo là niềm hy vọng. Carney có thể đánh điện được. Mặc dầu hãy còn yếu sau một đêm đau đớn, ông loạng choạng ra ngoài bàn và bật nút điện báo.
   Điện đài viên ở North Creek cho rằng mình điên khi nhận được cú điện đầu tiên từ Đồi Cô Đơn. Tiếng ‘morse’ tuy đứt quãng nhưng có thể hiểu được. Hai người bị kẹt trên đỉnh núi mà một người bị sưng phổi. Chỉ có Chúa giúp họ được mà thôi! Con người đành bó tay, chưa thể giúp được. Trận bảo tuyết hoành hành với cơn phẩn nộ gia tăng. 24 giờ sau lại một bản điện được đánh về nhưng chứa đầy vẻ mê sảng điên loạn. Nào là chòi bị thú dữ ghê gớm bao vây, khi thì là những thiên thần mang cánh trắng, lúc là quỷ dữ có cặp mắt đỏ ngầu chiếu trong cơn bảo. Tiếng ‘morse’ run rẩy, rời rạc.
   Estelow đã khiêng người bạn yếu ớt của mình trở lại giường. Sáng hôm sau cứ cách khoảng, cách khoảng, nửa tỉnh nửa mê, Carney lại cố bò ra bàn ngồi ở máy điện đánh những tiếng ‘morse’ lắp bắp. Nhưng North Creek không còn nhận được những cú điện đó nữa vì đường dây đã chết, bị gió lốc và bảo tuyết kéo xuống chôn vùi.
   Đến sẩm tối, Estelow lại một lần nữa đem người bạn sảng sốt