Truyện :
Số trang :
12
1
admin
2011-07-21 09:46:11
2097
2
Chuyển đến trang :
An Ấu Dư

   An Ấu Dư là người Thiểm Tay, đã đổ khoa bạt cống. Chàng rất chuộng nghĩa, hay vung tiền vì người khác. Ngoài ra chàng lại thích phóng sinh, gặp ai săn được chim đều không ngại giá cao, mua lấy rồi thả ra. Gặp lúc nhà ông cậu có tang, chàng đến giúp việc đưa đám. Khi trời tối chàng trở về qua núi Hoa Nhạc rồi bị lạc lối trong núi nên lòng rất lo sợ. Tình cờ chàng thấy xa xa có ánh đèn, bèn xăm xăm đi lại. Được mấy bước chàng chợt thấy một cụ già lưng còng kéo lê gậy, băng đường tắt đi tới rất mau. An dừng chân định hỏi thăm thì cụ già đã hỏi trước chàng là ai. An thưa là lạc lối và nói chỗ có ánh đèn kia hẳn là xóm núi, định đến ngủ nhờ. Cụ già bảo:
    Nơi đấy không yên ổn đâu. May là cậu gặp lão. Cậu hãy theo lão về nhà, tuy mái tranh đơn sơ song cũng có chỗ nghỉ ngơi thoải mái.
    An mừng quá, đi theo chừng một dặm tới một xóm nhỏ. Ông già gõ vào cửa phên, một bà già ra mở cửa chào hỏi:
    Ông về đấy à?
    Ông già đáp:
    Phải.
    An bước vào thấy nhà thấp mà hẹp. Cụ già chong đèn giục
chàng ngồi rồi bảo bà già bày cơm mời khách rồi nói tiếp:
    Công tử đây chính là ân nhân của ta đó. Bà đi lại khó khăn cho nên gọi Hoa Cô Tử ra chuốc rượu đi!
    Lát sau một cô gái dọn mâm chén lên rồi đứng cạnh ông cụ, liếc mắt nhìn chàng. An nhìn lại thấy nàng tươi trẻ và xinh đẹp lạ thường. Ông già sai cô gái đi hâm rượu. Ở phía Tây gian nhà có lò than, cô gái vào đó cời lửa. An hỏi:
    Tiểu thư kia là người thế nào với cụ?
    Cụ già đáp:
    Lão họ Chương, bảy chục tuổi rồi mà chỉ có một mụn con gái thôi. Nhà nông không có người hầu. Vả lại do công tử không phải là người lạ, nên tôi mới dám gọi vợ con ra bái kiến, mong chớ chê cười!
    An lại hỏi:
    Gia đình chồng của tiểu thư ở làng nào?
    Cụ già đáp:
    Con nó còn độc thân.
    An luôn miệng khen cô gái xinh đẹp thông minh. Cụ già tỏ vẻ khiêm nhường. Bất chợt lúc ấy cô gái la hoảng, cụ chạy vào thì rượu sôi ùng ục, còn lửa thì bốc cao ngọn. Cụ dập tắt xong, mắng:
    Lớn chừng ấy mà làm ăn chẳng nên thân?