Truyện :
Số trang :
32
3
admin
2015-10-12 08:13:52
2226
4
Chuyển đến trang :
mình. Cả ngày hôm ấy gia đình tôi ko xuống tắm biển mà chỉ đi dạo quanh quanh đó sau đó đi ăn trưa rồi lên khu 3 dạo mát. Đến chiều tối thì chúng tôi trở về phòng và lúc này tôi mới chợt cảm thấy như có ai đó đang đi theo mình. Tôi có nói với bố mẹ nhưng bố mẹ bảo chắc tại tôi mệt quá nên tưởng tượng ra đó thôi. Tôi cũng nghĩ như vậy và cũng quên đi điều đó ngay. Cả nhà tôi ăn bữa chiều xong và xuống bãi biển chơi, lúc này gió thổi nhẹ nhẹ, sóng cũng vỗ rì rào trên bờ cát giống như người mẹ đang vỗ về ru đứa con nhỏ của mình ngủ vậy. Tôi cùn g em trai tôi chạy nhảy dưới bãi cát mịn ấy và chúng tôi xuống biển bơi. Vì là con trai miền biển nên anh em tôi đứa nào cũng biết bơi, tôi bơi ra xa bờ, đến khi tôi đứng chạm chân đc xuống cát và mực nước cáo đến cằm tôi thì tôi ngừng lại... Lúc này tôi nhìn ra xung quanh thì thấy mình đã bơi ra quá xa và quanh tôi ko hề có ai cả, xa xa có một vài đôi nam nữ đang bơi và nô đùa trên những cái phao thuê của khách sạn nhưng không có ai bơi ra xa như tôi cả... Một mình lạc lõng giữa biển, xung quanh ko một bóng người, không một tiếng nói chỉ có tiếng gió và tiếng nước biển ì oạp đang đc gió thổi vào bờ khiến cho tôi cảm thấy ớn lạnh. Tôi thấy đến lúc lên bờ rồi và tôi chuẩn bị bơi vào gần bờ thì bỗng 1 cảm giác lạnh toát và sợ hãi tột độ đang lan toả khắp cơ tể tôi. Đúng lúc tôi đạp chân để bơi vào bờ thì cổ chân tôi bị một bàn tay lạnh ngắt túm chặt lấy và kéo xuống... Tôi cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi nó và kêu cứu. Lúc này thì bàn tay ấy nhả ra khỏi chân tôi và một tiếng cười lanh lảnh vang lên
sau lưng tôi, một tiếng cười quen thuộc. Tôi bực mình quay lại và thằng em tôi đang đứng ngay sau lưng tôi và cười một nụ cười khoái trá : - Haha ông anh nhát cáy dã man... mới doạ có một tý mà hét ầm ỹ haha thế này mà gặp ma thật thì chắc ông chết luôn quá hả ... Tôi bực mình vì bị thằng em mình chơi một vố đau điếng và đang định chửi nó thì bên cạnh tôi có một bàn tay nổi lên. Tôi ko chịu đc nữa và chửi thằng em tôi : - Đm mày chơi ác thế, mà mày đùa thế chưa đủ hay sao mà còn định trêu tao tiêp, tao đéo sợ nữa đâu con ạ, bỏ tay xuống rồi lên bờ thôi !!! Tôi nói xong và định quay đi thì thằng em tôi hỏi lại tôi : - Ơ tay nào, 2 tay em ở đây mà, em tưởng là tay anh chứ. Định doạ em hả, ko doạ đc đâu... Lúc này tôi ko tin vào mắt mình khi thằng em tôi cùng lúc giơ 2 cánh tay lên khỏi mặt nước và tôi cũng giơ tay lên và nói : - Đm ai trêu mày làm gì, tay tao đây này thế ko phải tay mày thì tay đứa nào ??? Vừa hỏi xong thì cả 2 anh em tôi cùng nhìn về phía cái tay ấy và cùng hét lên đầy kinh hãi khi cái tay đó ko phải tay người sống, nó đang trôi dàn về phía nguời tôi và nó chỉ có từ khuỷu tay đến phần bàn tay và da trên cánh tay đang tróc ra từng mảng một.... Toi với em trai tôi ko đứa nào bảo đứa nào là phải làm gì mà cả 2 đứa cùng cố gắng hết sức bơi thật nhanh về bờ và cánh tay ấy vẫn trôi theo tôi cudng tốc độ như tốc độ của chúng tôi đang bơi. Cuối cùng 2 đứa cũng kên đc đến bờ và lúc này tôi quay đầu lại thì ko hề thấy cánh tay ấy đâu cả, và tôi nghĩ chắc là do mình hoa mắt thôi, mấy cọng rác nhưng tối quá nên nhìn nhầm ấy mà... Lúc