Truyện :
Số trang :
32
5
admin
2015-10-12 08:13:52
3442
6
Chuyển đến trang :
này thằng em tôi đi trước và tôi lững thững theo sau... Tôi cất giọng hỏi nó : - Ê Mạnh, lúc nãy mày nhìn thấy cái mà tao thấy chứ ? Mày nhìn rõ giống hệt như tao mà đúng ko ??? Nó không nói gì mà chỉ vừa đi vừa gật đầu. Tôi lại hỏi nó tiếp : - Thế lúc mày lên bờ mày có nhìn lạnh phía sau ko, mày có còn thấy nó ko, lúc lên bờ tao quay lại thì chả thấy nó đâu nữa, ko lẽ anh em mình cũng hoa mắt à ? Lúc này nó mới lên tiếng : - Lúc lên gần bờ em vẫn thấy nó trôi ở ngay sau lưng anh mà, bây giờ nó đang bám ở lưng anh ia kìa, em chả dám nhìn nên nãy giờ chả quay laji nc với anh đấy. Nghe đến đây bất giác tôi nhìn sang bên vai mình và thấy cánh tay trắng nhợt ấy đang bám chặt lấy vai mình, tôi kinh hãi lấy tay gạt thật mạnh cái tay ấy xuống đất nhưng nó bám rất chắc. Tôi phải gỡ mãi nó mới chịu buông ra và rơi xuống đất. Đúnlúc ấy thì bố mẹ tôi đi đên và giục anh em tôi về phòng. Về đến phòng thì anh em tôi kể lại cho bố mẹ tôi nghe chuyện vừa xảy ra nhưng ông bà ko tin vì nghĩ chúng tôi thần hồn nát thần tính : - 2 đứa đừng nói linh tinh nữa đi ngủ đi sáng mai dậy sớm đi chơi rồi chiều mai về sớm. Ko nghĩ linh tinh nữa, ma quỷ gì mà ma quỷ, nhảm nhí, chắc tại sáng nay anh em mày đi xem vớt xác chết đuối nên giờ nghĩ linh tinh ấy gì. Thôi ngủ đi khuya rồi. Hai đứa chúng tôi biết rằng bây giờ có giải thích gì thì bố mẹ cũn ko tin đâu nên chúng tôi đành vâng lời đi ngủ vậy. Đêm hôm ấy, tôi bị đánh thức bởi tiếng nước chảy tong tong trên nền nhà và tôi có cảmgiác như có ai đó đang đứng nhìn mình. Tôi hé mắt dậy thì giật mình vì ngay
trước mặt mình là 1 bóng người đang đứng nhìn chằm chằm vào tôi, 2 mắt nó mở to trắng dã. Tôi với tay sang bên cạnh để gọi đứa em mình thì ko thấy ai cả. Tôi với đc cái điện thoại và aoi về phía cái bóng người ấy thì thiwr phào vì người đứng đó là thằng em nghịch ngợm của tôi. Tôi ngồi dậy và lên tiếng : - Đm ông tướng, giờ này rồi mà còn đéo chịu ngủ đi sao lại ra đấy đưng, định doạ ma tao à ??? Nói xong tôi giơ tay sò vào người nó thì chợt giật mình bởi người nó ướt sũng toàn nước. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì tôi cả căn phòng vang lên tiếng nói của nó : - Anh Dũng ơi... Cứu... Cứu em với... Cứu em !!! Tôi vẫn nghĩ nó đùa và tôi đẩy nó một cái. Tôi giật mình bởi vì lần này bàn tay tôi xuyên luôn qua người nó. Mắt nó trào ra 2 dòng nước màu đỏ tươi và rồi nó dần dần biến mất... Tôi giật mình bật dậy và nhận ra đó là một giấc mơ... Tôi với cái đt và nhìn thì thấy bây giờ mới là 2h30 sáng. Tôi quay sang phía em tôi nằm thì chợt giật mình vì nó không hề có trong phòng. Tôi nhớ lại giấc mơ đêm qua và vội vàng chạy ra ngoài, chặy sang đặp cửa phòng bố mẹ và hét ầm lên : - Bố mẹ ơi, dậy dậy mau thằng Mạnh cso chuyệ rồi, nó mất tích rồi... Bố mẹ dậy đi rồi chạy ra bãi biển ngay nhé con chạy ra tìm nó trước. Không kịp đợi bố mẹ trả lời thì tôi chạy như bay ra biển. Lúc này lòng tôi nóng như lửa đốt, ôi hi vọng giấc mơ vừa rồi ko phải sự thật. Vừa chạy vừa cầu nguyện và hét rất to : - Mạnh ơi, mày đừng có chuyện gì đấy, mày phải chờ tao, tao cđến cứa mày đây... Tôi chạy đến ãi biển thì cũng vừa kịp lúc bố mẹ tôi đuổi theo