Truyện :
Số trang :
14
1
admin
2011-11-03 11:37:26
1972
2
Chuyển đến trang :
Bí mật ngôi nhà cuối huyện

   Chiều tại huyện Kiên Thành, thuộc tỉnh Long Hà đến rất nhanh. Không khí hối hả của ban trưa dường như nhanh chóng chuyển sang trạng thái mờ mịt của vùng quê mới chuyển lên thị trấn. Những con đường đất đang nửa chuyển mình thành những đường trải bê tông, bụi bay mù mịt vì người ta còn chưa kịp hoàn thành xong. Đâu đó vẫn xuất hiện vài chỗ thi công dở dang đống cát và xà bần, một vài đoạn cống nằm ụ trên đường chắn lối qua lại như những đoạn hào bê tông thời chiến sự.
   Gần cả ngày trời vượt một quãng đường non nửa đến gần ba trăm năm mươi cây số, bóng một chiếc môtô vút từ xa chạy đến, nó giảm tốc độ và đi vào khu thị trấn, tiếng động cơ rền vang mạnh mẽ nhưng không ồn do loại này có thiết kế hai ống khói giảm thanh, nhìn từ xa trông nao nao giống một chiếc thuyền nhỏ đang lướt nhẹ trên mặt đường, nhìn gần nó như một chiếc thùng carton di động. Đó là một chiếc môtô Honda đời mới Razor rất hiện đại, với nhiều phần hộp trước và sau bao kín gần hết thân. Trên xe là một thanh niên cao to dáng người đậm vừa phải, đầu đội nón bảo hiểm che gần hết mặt, kính mát, hai vai anh rộng vừa lại càng gọn ghẽ và vuông vắn trong bộ jacket choàng qua người. Quần jean và giày bốt, xỏ găng tay da, và một balô được ném phía yên sau, chằng chịt dây buộc quanh chiếc yên.
   Dừng lại trên đường, ghé vào quán nước, Long đang muốn dò thêm thông tin về một trường hợp lạ lùng gần đây được bàn tán.
Chọn một quán cóc ven đường, quan sát đầu tiên, nó là nơi mở đầu một ngõ khá rộng nhưng lại ngoằn ngoèo chia rẽ nhiều khi càng đi sâu vào bên trong. Long dừng xe, bà cụ ngạc nhiên nhìn vào chiếc xe tựa như chiếc thuyền vừa đậu trước sân, rồi thấy một thanh niên tầm thước 1m80 cao to, tác phong nhanh nhẹn, anh vào trong quán ngồi. Long nói:
   - Bác bán cho một chai nước khoáng!
   Bà cụ đang loay hoay với đống tiền lẻ, ngẩng đầu lên nhìn Long và theo thói quen cụ đáp lại.
   - Vâng, mời anh ngồi!
   Ngồi nghỉ trong chốc lát, anh nhận chai nước từ tay bà cụ. Ngồi mở nắp và châm điếu thuốc, anh bắt đầu trầm ngâm. Tuy phần nội dung anh đã nắm bắt qua báo cáo của Phòng điều tra, nhưng trước một con đường khá rộng tại một vùng quê mới chuyển mình lên thị trấn như vầy, anh vẫn cảm thấy bỡ ngỡ.
   Lát sau, anh bèn bắt chuyện với bà cụ bán nước.
   - Thưa cụ, quanh khu này có nhà nào cho thuê hay không ạ?
   Bà cụ đang rầm rì mải việc vặt, chợt dừng lại, hai con mắt bà nhìn ra phía hướng rẽ vào phố, vẻ mặt thoáng suy nghĩ.
   - Ở đây nhà cho thuê thì nhiều.
   Tìm cách lái vào câu chuyện, Long vẫn tìm ra lý do cho phần tiếp theo:
   - Cháu có mấy đứa em họ lên thị trấn học, muốn tìm nhà nào yên tĩnh rộng rãi để thuê, để bọn nó ổn định chỗ ăn ở
   - Ah, nhân tiện cụ là người dân ở đây, cụ biết chỉ giúp xem có