Truyện :
Số trang :
12
1
admin
2011-11-03 11:40:04
1775
2
Chuyển đến trang :
Bí quyết của vận may

   Gì mà cười tủm tỉm thế? Lại ăn tiếp à?
   Tôi hỏi Thuận ngay khi vừa nhìn thấy hắn từ đâu bước vào lớp.
   - Dĩ nhiên. Ăn trận Liverpool với con lô 57.
   Thuận nói, mặt hắn tỉnh bơ cứ như cái từ “dĩ nhiên” của hắn là… dĩ nhiên thật vậy. Mà có lẽ cũng là dĩ nhiên thật… nghĩ lại tôi mới thấy như vậy.
   Thuận là thằng bạn học cùng lớp học thêm với tôi. Hắn là dân ngoại tỉnh, nhà hắn thuộc dạng cũng khá giả, đưa hắn lên Hà Nội học. Hắn ở nhà bố mẹ hắn sắm cho, một mình. Tuy nhà hắn cũng thuộc loại có tiền nhưng bố mẹ hắn không bao giờ cho hắn quá mức cần thiết, có lẽ họ cũng biết con trai họ. Hắn vốn là một kẻ mê cờ bạc. Tất cả những trò đen đỏ rủi may trên đời, hắn đều ham thích. Tá lả, tổ tôm, ba cây, lô, đề, cá độ bóng đá, vân vân và vân vân. Tuy nhiên, đã từng có một thời tôi nghĩ rằng hắn không có cái “mệnh” cờ bạc. Năm ngoái, mới chỉ cuối năm ngoái thôi, tức là cách đây khoảng 7, 8 tháng gì đó, hắn đã phải đem tất cả những đồ có giá trị của hắn đi gá nợ. Hắn chơi rất nhiều, và càng chơi càng thua, thua ghê gớm. Sau đó hắn đã cố gắng chạy khắp nơi để tìm cách gỡ nợ, và hắn không chơi nữa. Không chơi một chút nào, một con đề cũng không, mặc dù mỗi lần đi qua một ông kết quả nào, hắn vẫn hỏi con đề hôm trước ra bao nhiêu, để rồi xuýt xoa nếu thấy mình tính đúng. Nhưng tính là tính, không chơi. Cặp mắt hắn vẫn sôi lên mỗi khi nhìn thấy một hội tá lả bên
vỉa hè. Nhưng hắn đã cố kiềm chế, hàng năm trời nay hắn đã bao nhiêu lần tự thề thốt rằng sẽ kiềm chế, nhưng chỉ riêng lần ấy là hắn thành công. Tôi nghĩ thế là may cho hắn, và tôi đoán hắn đã bỏ hẳn môn cờ bạc. Nhưng, mới khoảng bốn tháng nay, hắn đã ném một con lô. Năm trăm, một con lô duy nhất. Và ngay lập tức hắn đem về triệu sáu. Sau lần đó, hắn lại đánh, nhưng đánh rất nhỏ, không đáng kể, và hình như là thua nhiều hơn thắng. Thế rồi, khoảng một tháng sau, hắn chơi thêm một con đề trăm rưởi. Và thế là mười triệu rưởi về tay hắn, tôi đã không tin khi nghe hắn nói, nhưng khi mặt hắn tỉnh bơ, hai tay xòe ra hai bọc tiền dày cộp thì tôi đã phải nghĩ lại. Hắn đang gỡ. Và suốt từ đó đến giờ hắn vẫn chơi, rất nhiều trò, nhưng ít khi đánh lớn, thường thì chỉ một tháng một lần. Những lần đánh nhỏ thì thắng có, thua có, vả lại tiền đánh cũng không đáng kể, nhưng đã đánh lớn thì chưa bao giờ hắn trượt, kể từ hôm đó đến giờ. Và tiền triệu, tiền chục triệu, có lần còn gần trăm triệu, hắn không thiếu, nhưng lại hết veo rất nhanh, vì cái thói cờ bạc quá nhiều của hắn. Nhưng hắn vẫn lấy làm sung sướng, tất nhiên. Tháng trước tôi thiếu tiền, tôi đã nhờ hắn gá hộ một con đề, hắn không nhận, hắn nói là nếu cầm chung với tiền người khác mà đi đánh sẽ mất thiêng. Hắn đi đánh trước, và hôm sau mang tích kê đến cho tôi xem. Tôi đánh theo hắn ngay chiều hôm đó, và có luôn bảy trăm.
   Thuận ngồi vào chỗ, cái mặt gầy toàn xương vểnh đi vểnh lại, ra trò thích chí. Tôi hỏi.
   - Ăn tổng cộng bao nhiêu?