Truyện :
Số trang :
13
1
admin
2011-11-03 11:42:13
1843
2
Chuyển đến trang :
Bông hồng thủy tinh

   - Phương ơi!
   Tôi đang đứng trước cổng nhà thằng bạn. Ba giờ chiều. Thằng bạn tôi chắc vẫn đang ngủ nướng.
   Nắng quá, sao thằng này lâu thế nhỉ? Chưa dậy à? Tôi gọi thêm lần nữa.
   - Phương ơi!
   - Đây, làm gì mà gọi lắm thế?
   - Giờ này còn ngủ hả mày?
   - Đâu, riêng hôm nay không ngủ. Tao đọc nốt quyển truyện, không lại chưa đọc xong đã phải trả mày.
   - Thế đọc xong chưa?
   - Rồi.
   - Thôi mang ra đây, tao cầm rồi về luôn.
   - Ô kê, đợi tao chút.
   - Nhanh lên, đứng đây nắng khiếp.
   Thằng bạn tôi chạy vụt vào nhà. Tôi đứng tựa cổng, nhìn ra xung quanh. Phía bên trái tôi là một lũ trẻ con đang chơi đá bóng. Chẳng hiểu bố mẹ chúng nó nghĩ gì mà cho con cái chơi trời nắng thế này. Xe cộ qua đường có vẻ rất vội vã, cứ như họ sợ chảy tan ra vì nắng vậy. Điểm duy nhất đáng chú ý trên đường là một người đang ôm đàn, ngồi trên ghế đá thẳng trước mặt tôi. Đầu tiên tôi thoáng nghĩ đó là một người hát rong, nhưng không, anh ta ăn mặc khá đơn giản nhưng đẹp, sơ mi trắng mài kiểu Thái, quần
Jean sáng màu. Cây đàn guitar màu gụ đỏ thì tuyệt đẹp, tôi vẫn ước có một cây đàn như thế. Anh ta hát một bài hát mà tôi thích. Có vẻ đây là một anh chàng lãng mạn nổi hứng thôi. Cũng phải, trời nắng thế này dễ làm cho nhiều người nổi máu nghệ sĩ lắm.
   Tiếng cổng sắt rền vang ngay bên phải tôi. Tôi quay sang nhìn. Gì thế này? Dễ thương quá. Một cô bé khoảng tuổi tôi đang đứng bên trong nhà, mở cổng, cô bé ở nhà sát vách với thằng bạn tôi. Cần phải thú nhận, tôi luôn bị cuốn hút rất mạnh bởi những cô bé xinh xắn như thế này. Cô bé này lại đúng kiểu người mà tôi thích nhất: nước da trắng tươi tự nhiên, đôi mắt với hàng mi cong dài, thân hình thon vừa phải, không quá mảnh mai và cũng không quá thô kệch, những đường cong tuyệt đẹp. Nhưng điểm tôi chú ý nhất – điểm đầu tiên mà tôi nhìn vào khi gặp một người – cô bé có đôi môi hết sức quyến rũ. Thằng bạn tôi sướng thật, được làm hàng xóm của cô bé này.
   Cô bé đứng lui vào trong nhà, để cổng mở. Hình như cô bé đang chờ bố mẹ ở trong nhà ra để cùng đi đâu đó.
   Thằng bạn tôi đã xuống, tay nó cầm quyển “Mật mã Da Vinci” của tôi.
   - Đọc thấy thế nào?
   - Tạm được. Nói chung là cũng có tài hơn người. Nếu cần cù luyện tập thì mươi năm nữa có thể đủ trình làm học trò của tao!
   Tôi không cười, vì chẳng có gì đáng cười cả, thằng này nhái lại câu của tôi. Vả lại tôi cũng không thích nó nói như thế về Dan Brown, tôi coi Dan Brown là một trong những thần tượng của tôi.