Truyện :
Số trang :
69
1
admin
2011-07-28 11:46:23
1965
2
Chuyển đến trang :
Bóng lá hồn hoa

   Đã mấy tuần nay, thằng bạn không đến chơi. Tôi nghĩ hẳn nó đang đi xa với một người đàn bà nào đó vừa xoay được. Hoặc hết cả tiền không mua sắm thêm được thứ gì để mang lại khoe. Hoặc đang vướng vào một vụ lôi thôi nào đó. Tôi đoán phất phơ thế mà đúng.
   Quả là nó đang có chuyện lôi thôi. Nó đến một buổi tối, thật muộn, khi trăng đã lên trên kia ngọn cây dừa. Tôi nói vọng xuống lầu là để đến mai hãy nói chuyện, bây giờ thì không thể mở cửa. Nó năn nỉ tôi cho ở lại một bữa. Tôi hỏi có việc gì. Trông hắn có hoảng hốt lạ lùng như bị rượt bắt và vây kín không còn lối thoát. Nó bảo không thể về phòng một mình tối nay, ngủ không yên. Nó nói thêm là đang sợ. Tôi mở cửa cho nó vào và dặn đừng nói lớn quá, giờ này nhà tôi đang dỗ lũ trẻ ngủ phòng trong. Tôi hỏi nó chuyện gì đã xảy ra. Nó nhăn nhó:
   "Con Hồng Hoa…"
   "Sao?"
   "Nó lại tới".
   "Sao cậu nói cô ta đi cao nguyên rồi?"
   "Thì thế, nhưng mà… nó trở về".
   "Cậu đối xử sao?"
   "Không phải về thật".
   "Nghĩa là sao?"
   "Tao chiêm bao thấy nó về luôn luôn, hai đêm rồi. Này,
nhưng không phải là vì ngủ say quá đâu, hễ nhắm mắt lại là thấy nó, với cảm giác ấy, tao đã muốn đuổi đi mà không được, tao đứng lên, ra ngoài, đi chơi, nghe nhạc uống rượu, làm đủ các thứ vẫn thấy nó như lảng vảng đâu đó. Và… nó kéo tao xuống…"
   Tôi giật mình, đột nhiên cảm thấy lạnh sau lưng vì nhớ lại một đoạn trong bản thảo của người lạ.
   "Cái gì? Nó kéo xuống… kéo xuống à?"
   Thằng bạn lim dim hai con mắt:
   "Hình như… nó đang đứng lửng lơ một chỗ nào có khói và nước chảy… Nó dưới thấp, và tao thì trên cao, nó vươn lên kéo tao xuống…"
   Tôi hỏi vội vàng vì nghĩ ra một điều bất ngờ:
   "Lần cuối gặp nhau, cách đây bao lâu?"
   "Gần cả tháng nay".
   "Từ hôm đó, có tin tức gì không?"
   "Không, tao đã dứt khoát rồi còn tin tức gì".
   "Dứt khoát à, nghĩa là…?"
   "Tao không thể cưới nó".
   Giọng tôi trở nên gắt gỏng:
   "Tại sao vậy?"
   "Tính kỹ lại tao thấy không thể cưới nó, cũng như không làm cách nào khác".
   "Sao mày không tính kỹ từ trước đi".
   "Tính gì, nó nhào vào, có phải tao đi năn nỉ nó đâu".