Truyện :
Số trang :
9
1
admin
2011-07-29 09:33:30
1403
2
Chuyển đến trang :
Chương 5

   Chiếc ghe không người điều khiển, tắp vô bờ sát ngay một cụm dừa nước thực rậm rạp. Như đã có chủ ý trong đầu. Thầy Sô níu lấy mấy tào dừa cho ghe vô luôn trong, khuất hẳn tầm mắt phía bên ngoài. Hai đang trong cơn sợ hãi, chẳng để ý gì tới chuyện đó. Còn Hoa vẫn ôm cứng lấy thầy Sô, lơ lơ láo láo không biết trời đất!à gì nữa. Nghe Hai rên rỉ cầu xin một hồi, thầy Sô mới nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, kéo sát vô mình, nói:
   - Làm sao tôi có thể hại các em được. Bây giờ giúp đỡ hai em không hết, chứ hại nhau có lợi gì cho tôi đâu muốn gì chúng con có thể làm được cũng không dám
   từ nan. Thầy Sô cười hì hì:
   - Em làm gì mà nói quá đáng như thế. Tôi chỉ có hơi thắc mắc.
   Thấy thầy Sô bỏ lửng câu nói, Hai hỏi ngay:
   - Thầy thắc mắc cái gì cơ ạ?
   - À cũng chẳng có gì. Tôi cM không hiểu tại sao thằng chồng con Hoa này dám làm hỗn với chị vợ nó như vậy. Bộ... bộ từ trước em với nó có gì không? Hai thở dài, nói:
   - Con cũng xin thú thực với thầy. Quả thực là tình chị duyên em. Hồi đó đã tưởng con và chồng con Hoa lấy nhau. Nhưng khi chung chạ lâu ngày, con em con có duyên số với nó nên con cũng đành chịu.
   Thầy Sô mỉm cười thích thú, nói: .
   - À thì ra thế. Nhưng mà khi lấy em em rồi, nó có gì gì với em nữa hay không?
   - Thưa thầy, chắc chắn không nói thầy cũng biết rồi. Tới tuổi này mà con chưa lấy chồng thì phải có cái gì chứ làm sao tránh khỏi.
   - Vậy tại sao tối nay em lại la lên cho có chuyện?
   - Chuyện con với chồng con Hoa thì ai không biết, nhưng con Hoa đồng ý san sẻ tình yêu cho con một cách gián tiếp. Nó làm bộ lờ đi vì nó rất thương con và cũng sợ thằng chồng nó nữa. Nhưng mà tối nay, chồng Hai nghe thầy Sô nói vậy cũng hơi yên tâm, nàng ngả đầu lên vai thầy Sô cố nói thêm:
   - Con đội ơnthầy từbi. Cứu giúp chúngcon. Chúng con không bao giờ quên ơn thầy đâu. Sau này thầy nó không chui vô mùng con một cách bình thường. Y hành hạ con như một con vật, con cố cắn răng chịu. Nhưng tới khi nó cắn vô ngực con thì con thét lên và đạp nó ra ngoài nên ba má con biết và mới xảy ra nông nỗi này.
   - À thì ra thế. Em bị nó cắn ở ngay chỗ này à?
   Vừa nói thầy Sô vừa rà tay lên ngực Hai. Nàng hơi bẽn lẽn nói:
   - Dạ không, ở bên kia.
   Thầy Sô cười hì hì, bóp nhè nhẹ.
   - Thế ở bên này không có đau hả?
   Hai trả lời nho nhỏ.
   - Dạ không.