Truyện :
Số trang :
9
1
admin
2011-10-28 07:29:59
1616
2
Chuyển đến trang :
Cái thùng gỗ ở tiền trạm 1

   Gió rít qua thung lũng, cái lều bạt hình tháp, được gọi là tiền trạm một, rung lên vì những ngọn gió. Như thường lệ, trinh sát Rudd khum tay che cái đĩa dầu đang bị những làn gió quẩn làm ngọn lửa chao đảo, hắt một thứ ánh sáng vàng đục trong lều. Lâu lâu anh lại liếc nhanh về phía trinh sát Denison để nguyên cả quần áo đang nằm trên cái giường bố ở cuối lều.
   - Đèn không tắt được đâu.
   Denison nói. Anh đang nằm ngửa, gối đầu trên hai cánh tay, lâu lâu các ngón tay lại động đậy, mắt theo dõi những bóng nắng chập chờn trên nóc lều.
   - Tôi cũng chẳng biết nữa.
   Rudd nói, anh cắn môi rồi nhìn ra xa.
   - Vậy tại sao anh vẫn che nó?
   - Không biết.
   Nói rồi,. Rudd xòe tay ra. ở ngoài, gió đã dịu một lúc, và vẳng lên tiếng chó sủa xa xa. Anh rùng mình, vội kéo sát cái cỏ áo khoác sờn sát vào. Anh lại nhìn lén Denison, rồi hướng mắt vào góc trái mảnh vải lều che cửa ra vào. Cái thùng vẫn còn đó.
   - Anh lo gì chứ, nó có đi được đâu?
   Denison ngạo.
   - Tôi cũng chẳng biết nữa. - Thình lình, anh nổi cáu - Đó là nhiệm vụ của chúng ta, chúng ta phải coi cái thùng.
   Anh mạnh bạo đứng dậy, bước tới cái thùng. Nó nằm lù lù ở
góc, vuông vức một mét hai, bằng gỗ, nẹp đanh chắc chắn trên mặt nắp. Anh còn nhớ rõ lần họ đóng đanh lại vừa rồi. Họ đến khi thời tiết còn ấm. Họ gỡ những đanh sét gỉ ra bằng tay không. Một người trượt tay bị cái đanh rạch một đường dài trong lòng bàn tay, rú lên vì đau đớn, ông ấy dùng báng súng nện những đinh mới vào. Thế là cái thùng trông vững chắc như mới, khi thay đanh có ông trung sĩ hai vạch kiểm tra từng chi tiết, khẩu súng của ông lóe sáng trong cái lều bạt tối lù mù. Anh đã chứng kiến nhiều lần đóng thùng, niêm phong những vật nguy hiểm, cứ nghĩ tới là anh tức cười.
   - Ta có thể nằm ở giường coi nó. - Tiếng Denison cắt dòng suy tưởng của anh. - Chẳng có luật nào cấm ta gác nó từ giường.
   - Tôi chẳng cần biết luật lệ, gác nó ở đây rõ hơn.
   Denison nói:
   - A a à - rồi biến thành cái ngáp. Nhớ đánh thức tôi dậy khi ông hai vạch tới.
   Rudd hơi nhợn. Anh muốn bảo đừng ngủ khi làm nhiệm vụ, không được gác một mình. Khi ra lệnh, ông hai vạch đã nhấn mạnh:
   - Không bao giờ được chia phiên gác một mình. Phải gác cả hai người cùng một lúc mới tin tưởng được.
   Và cả hai người đã gật đầu trịnh trọng.
   Nhưng Denison vẫn cứ vậy, anh cứ ngủ cho tới lúc ông hai vạch tới cửa lầu, la lối om sòm khi tìm mở những nút mở cửa.