Truyện :
Số trang :
17
1
admin
2011-11-04 09:43:37
1809
2
Chuyển đến trang :
Cái xác không đầu

   Ra khỏi rạp hát Hòa Bình,cái rạp mà ngày nay được gọi với tên mới là 3 tháng 4,tôi đưa chị đến thẳng quán cà phê Tùng thay vì phải đưa chị trở về trông coi cái quán nem của chị,cái quán mà từ mười giờ sáng - giờ mở cửa -...cho đến tận mười hai giờ khuya - giờ đóng cửa - lúc nào cũng có đông thực khách.Cái quán bán nem nổi tiếng ngon và rẻ mà cả thành phố này ai ai cũng đều đã biết tiếng.Du khách ở khắp mọi miền đất nước,và cả người Việt Nam đang sinh sống ở ngoại quốc một khi đã đến thăm thành phố hoa này thì thường phải có ít ra là một lần ghé vô quán của chị để được thưởng thức món nem thật đặc sắc : Nem Ninh-Hòa!
   Một tuần qua kể từ khi gặp lại chị, ngày hai bữa tôi đều được chị cho thưởng thức món nem thật độc đáo do chính từ đôi bàn tay của chị làm ra mà không hề thấy ngán.Nhưng,chiều nay tôi muốn chị đi cùng tôi đến ngồi trong quán cà phê Tùng. Những ngày còn lưu lại thành phố này tôi muốn chị đi cùng tôi đến khắp mọi ngõ ngách,mọi con đường,tôi luôn muốn có chị ở bên cạnh.Có chị gần bên tôi như được sống lại thời gian thật vui thật đẹp và thật hạnh phúc của những tháng ngày trước khi quê hương tôi bị nhuộm màu.
   Thành phố Đà Lạt chỉ trong chốc lát nữa là sẽ được soi sáng bởi những ngọn đèn đường vậy mà thời tiết chỉ hơi man mát chứ không lạnh.Thành phố này giờ đây đã không còn cái khí
hậu lành lạnh làm tê tái lòng người,cũng không còn cảnh sương mù lãng đãng đầy vẻ lãng mạn, cũng không còn cảnh những cô thiếu nữ đài các tha thướt trong những chiếc áo dài với những cái áo len đủ kiểu và đủ màu sắc,hoặc với cái áo pardessus sang trọng khoác ngoài;cùng dáng đi uyển chuyển trên khắp phố phường.Con người đã muốn con người phải thay đổi. Con người đã muốn khí hậu phải thay đổi.Con người đã bị bắt buộc phải thay đổi trong từng câu văn, trong từng lời nói sao cho ngắn và giản dị vì vậy mà ngôn ngữ Việt đã nghèo nàn hơn xưa rất nhiều.Thành phố này giờ đây cũng đã có quá nhiều quán cà phê mang nhiều phong cách khác nhau với những phong cảnh hữu tình và thơ mộng...từ những căn biệt thự sang trọng trên những ngọn đồi mà quán cà phê Tùng thì không có.Tôi thích ngồi ở cà phê Tùng vì quán này đã có từ hơn nửa thế kỷ qua và từ ngày đó cho đến mãi mãi về sau, cà phê Tùng vẫn là nơi yên tĩnh và là nơi dành cho những ai muốn được thưởng thức ly cà phê nguyên chất thơm ngon không bị pha chế những tạp chất độc hại để câu khách và để thu lợi bởi những người chủ không có lương tâm.
   Nhìn từng giọt cà phê đặc quánh đang từ từ rớt xuống đáy ly,màu đen của giọt cà phê làm tôi liên tưởng đến người nam tài tử da đen trong phim mà chị và tôi vừa xem qua.Có lẽ lần xem phim hôm nay là lần cuối cùng vì sắp tới đây người ta sẽ cho dẹp bỏ cái rạp hát duy nhất còn sót lại này,như đã từng dẹp bỏ ba cái rạp từ lâu lắm rồi.Người nam tài tử da đen thủ vai chính