Truyện :
Số trang :
5
1
admin
2012-10-07 01:18:59
2113
2
Chuyển đến trang :
Căn nhà bà cố

   Khi còn theo học bậc cao đẳng , tôi cư ngụ trong một ngôi nhà do ông cố tôi xây từ năm 1915 . Ông từ trần trong căn nhà này vào thập niên 1940 và bà cố tôi tiếp tục ở đó cho tới khi khăn gói đi tìm ông tôi vào năm 1978 . Bà cố rất thương tôi vì tôi là thằng chắt đầu tiên của ông bà , và tôi được đặt tên là An , tên của ông tôi . Căn nhà của ông bà cố là loại nhà hai tầng kiểu Victoria nằm cách mặt đường khoảng 20 thước . Trước nhà là hai cây xồi khổng lồ cành lá xum xuê khiến những ai không để ý , từ ngoài đường không thể nhìn rõ ngôi nhà . Sau khi bà cố tôi từ trần , ông nội tôi chia ngôi nhà thành ba apartment rộng rãi , một apartment trên lầu với ba phòng ngủ , và hai apartmanet dưới nhà mỗi cái hai phòng ngủ , cho sinh viên mướn vì nhà chỉ cách trường đại học Winthrop chưa đầy hai trăm thước . Khi tôi lên đại học , dĩ nhiên tôi tới ở đây , trong apartment trên lầu cùng hai bạn học , mỗi đứa một phòng . Hai căn dưới nhà mỗi căn cũng có hai sinh viên cư ngụ .
   Sau khi ở đây chừng hai tháng , hai người bạn ở chung apartment với tôi cho biết nhiều đêm họ đột nhiên thức giấc vì có cảm tưởng rõ rệt là có người lạ mặt trong phòng . Vì đó là một cảm tưởng rất thực nên họ đã kiểm soát phòng tắm , phòng vệ sinh , cửa ra vào , cửa sổ , tủ áo ... nhưng không thấy gì hết . Tôi thú nhận với họ rằng chính tôi nhiều đêm cũng có cảm giác tương tự . Sau khi thảo luận , chúng tôi cho rằng có lẽ vì ngôi
nhà quá cũ , thỉnh thoảng cột kèo sàn ván lại kêu cọt cà cọt kẹt khiến chúng tôi thức giấc và có thể có cảm tưởng như vậy .
   Tuy nhiên các sinh viên ở hai apartment bên dưới cũng nói rằng họ có cùng cảm giác như chúng tôi . Nhiều lần họ đột nhiên giật mình thức giấc giữa nữa đêm với cảm tưởng có người lạ mặt trong phòng . Lời giải thích rằng ngôi nhà quá cũ tạo nên những tiếng động khác thường vào lúc nữa đêm không thuyết phục được Bổn , một sinh viên ở tầng dưới , và anh đã dọn ra ở chung với người bạn gái .
   Mấy tuần sau , một nữ sinh viên ở tầng trệt , cũng không chịu nổi cái cảm giác hãi hùng vào lúc nữa đêm về sáng vì sự hiện diện vô hình nào đó nên cũng cuốn gói dọn đi nơi khác .
   Thực ra chính tôi cũng cảm thấy e ngại , và tuy không nói ra , tất cả chúng tôi đều nghĩ rằng nhà có ma . Riêng tôi , tôi tự an ủi rằng nếu trong nhà thực sự có ma thì hồn ma đó chắc chắn là của một người đã khuất trong gia đình tôi , và nếu hằng đêm hồn ma này có hiện về đi thăm từng phòng một , chắc cũng chỉ để trông chừng chúng tôi mà thôi . Những người còn lại cũng cố cho rằng cảm tưởng bất thường đó bắt nguồn từ sự cũ kỹ của ngôi nhà và của hai cây xồi cổ thụ phía trước với những cành khẳng khiu rủ lá , nhiều khi trông như những cánh tay ma quờ quạng giữa đêm trường .
   Tình trạng sống trong lo lắng và tự an ủi này kéo dài tới một buổi sáng tháng Tư năm 1990 khi tôi xuống lầu để tới trường cho kịp buổi diễn giảng vào lúc 8 giờ . Vừa xuống được nữa