Truyện :
Số trang :
5
3
admin
2012-10-07 01:18:59
2118
4
Chuyển đến trang :
cầu thang bên hông nhà , tôi thấy Hợp , một nữ sinh viên ngụ tại một căn phòng ở tầng dưới , ôm mền ngồi ở hiên trước . Hợp là một nữ sinh viên cao đẳng nghệ thuật tại trường đại học Winthrop , và tuy không phải là bạn , chúng tôi dĩ nhiên phải biết nhau vì cùng ở chung một nhà . Sáng hôm đó mặt mũi Hợp trông bơ phờ - mà tôi nghĩ rằng chữ “kinh hãi” có lẽ gần đúng hơn , và có vẻ chờ đợi tôi . Khi tôi chào cô và hỏi cô có việc gì mà ôm mền ngồi trước cửa , Hợp kể cho tôi nghe một kinh nghiệm hãi hùng bằng một giọng còn run rẩy . Cô cho biết đêm hôm trước cô thức khuya nằm trên giường đọc sách , vừa đọc vừa vuốt ve con mèo nhỏ nằm cạnh cô . Đột nhiên con mèo như “cứng mình lại” (nguyên văn lời Hợp nói) và gừ gừ một cách hãi hùng .
   Hợp bèn đặt quyển sách xuống , hướng tầm mắt về phía con mèo đang gừ gừ , và đột nhiên cô lạnh toát cả xương sống khi thấy hình dáng một bà lão bé nhỏ có vẻ lâng lâng như sương khói đang ngồi trên một cái ghế cách giường ngủ của cô khoảng năm sáu thước , nhìn chầm chập vào cô bằng đôi mắt , hay nói đúng hơn bằng hai hốc mắt , đen ngòm sâu thẳm .
   Sự kinh hoàng khiến Hợp nằm chết cứng , tiếng la kinh hoàng của cô bị tắc nghẽn trong cổ họng , đôi mắt trợn trừng nhìn “hình dáng” bà lão bé nhỏ lâng lâng như sương khói mà Hợp biết chắc là một hồn ma . Tình trạng hãi hùng này có lẽ chỉ diễn ra trong năm mười giây đồng hồ , nhưng đối với Hợp , dài như vô tận . Khi “hình dáng” bà lão đột nhiên tan biến , Hợp
mới vùng thoát ra được sự kinh hoàng vẫn giữ chặt cô trên giường , ngồi bật dậy , chụp lấy cái mền , phóng xuống giường , lao mình đẩy tung cửa trước , chạy ra ngồi run rẩy suốt đêm dưới hiên trước cho đến sáng .
   Thoạt tiên , bản chất nghệ sĩ cũng như lối ăn mặc bất cần đời của Hợp khiến tôi nghĩ rằng có lẽ cô đã uống rượu hoặc hút cần sa ma túy tạo cho cô cái ảo giác đó . Nói cách khác , tôi không tin một chút nào câu chuyện của cô . Dù sao tôi cũng tìm lời an ủi Hợp và nói rằng có thể cô gặp cơn ác mộng hoặc một cái gì đó , nhưng Hợp cả quyết rằng những gì nàng vừa kể hoàn toàn là sự thật một trăm phần trăm .
   Chiều hôm đó trước khi trở lại nhà , tôi ghé nhà cha mẹ tôi cũng ở gần đó và kể cho cha tôi câu chuyện của Hợp . Cha tôi nghe một cách chăm chú rồi hỏi tôi xem ông có thể gặp và nói chuyện với Hợp được không . Tôi bèn điện thoại cho Hợp , nói với cô rằng tôi đã kể câu chuyện mà cô nói với tôi hồi sáng cho cha tôi nghe , và bây giờ cha tôi muốn tới gặp cô . Hợp đồng ý , có lẽ chỉ vì cô biết cha tôi là chủ nhà . Trước khi lên đường , cha tôi lấy một bức hình của bà cố tôi bỏ vào túi . Khi chúng tôi tới nơi , Hợp vẫn có vẻ bồn chồn , bứt rứt . Khi cô kể lại câu chuyện mà tôi đã nghe vào buổi sáng , cha tôi có vẻ chăm chú lắng nghe . Khi cô kể xong , cha tôi nói rằng “hình dáng” bà lão bé nhỏ mà Hợp nhìn thấy trong đêm có thể là bà cố tôi . Tôi thấy rõ vẻ hãi hùng trong đôi mắt Hợp khi nghe câu “kết luận” của ba tôi .