Truyện :
Số trang :
8
3
admin
2014-03-02 05:04:50
1808
4
Chuyển đến trang :
trải qua một giấc mơ khá lạ lùng về căn phòng bí mật. Cô thấy bà Tám gỡ một miếng gạch ở phía bên phải cái đồng hồ lớn trong phòng khách lên, lấy ra một cái chìa khoá rồi đi thẳng tới căn phòng bí mật, mở cửa bước vào. Chín nằm mơ thấy cô đi theo bà Tám tới tận cửa và tìm cách lách theo vào phòng nhưng bà Tám đã lanh lẹ đóng ập cánh cửa vào mặt cô khiến cô chỉ thoáng thấy một cái giường gỗ đen ở giữa phòng. Chín đứng bên ngoài lắng tai nghe và dường như nghe thấy tiếng giấy loạt soạt ở bên trong.
   Chín lẩm bẩm:
   - Đúng là điều mình vẫn nghi ngờ từ lâu nay. Bà Tám giấu tiền trong đó, thỉnh thoảng lại vào đếm cho đỡ ghiền.
   Chín cảm thấy như cô đã ghé mắt nhìn vào lỗ khoá nhưng một sức nóng dữ dội khiến cô cảm thấy nhức mắt, bừng tỉnh.
   Giấc mơ thật sống động và đôi mắt của Chín vẫn còn nhức khiến cô tớ gái thêm quyết tâm khám phá căn phòng bí mật. Cô nghĩ thầm:
   - Chỉ cần lấy được một ít tiền trong đó là mình trốn đi ngay. Sài Gòn là một thành phố lớn thiếu gì chỗ trốn. Hoặc là mình về Hóc Bà Tó một thời gian ăn xài cho đã. Rủi mà bị bà Tám bắt được kêu phú lít tới thì khám Chí Hoà cũng còn tốt hơn trại nữ cải huấn Thủ Đức nhiều. Tệ lắm thì cũng bằng ở đây. Rồi Chín kiên nhẫn chờ ngày tìm hiểu xem những gì trong giấc mơ có đúng như sự thật hay không. Có điều lạ là mỗi lần Chín thu hết can đảm toan mon men tới phòng khách, nậy miếng gạch
bông lên để tìm chìa khoá thì y như rằng lại bị một cái gì ngăn cản.
   Có lần trong khi đang rón rén đi dọc theo hành lang dẫn vào phòng khách, Chín nghe rõ rệt có tiếng chân nhẹ nhàng đi theo. Sợ hãi cô tớ gái quay lại để nhìn thấy đôi mắt rắn đầy giận dữ của bà Tám đang nhìn cô trừng trừng. Nhưng không, không có ai hết. Lần khác vào lúc nửa đêm, Chín len lén xuống lầu để tới phòng khách thì cô nghe thật rõ tiếng chân từ trên cầu thang bước theo thật nhẹ nhàng. Chín đã quyết định, nếu đó là những bước chân của bà Tám, cô sẽ giả bộ mộng du.
   Đọc truyện ma kinh dị, truyện ma có thật lôi cuốn hấp dẫn cho di động
   Xuống tới chân cầu thang, Chín từ từ quay lại nhưng không thấy ai và tiếng chân cũng ngưng lại. Một cảm giác hãi hùng bao trùm lấy Chín và cô tớ gái hoảng hốt chạy vội về phòng, không bao giờ dám bước ra khỏi phòng vào lúc nửa đêm nữa.
   Nhưng rồi một hôm cơ hội bằng vàng đã tới.
   Buổi sáng bà Tám nói với Chín:
   - Tôi có việc phải đi suốt ngày và sẽ trở về vào khoảng sáu giờ chiều. Có ai gọi điện thoại, nhớ hỏi người ta muốn nhắn cái gì rồi ghi lại cho tôi nghe không?
   Chín theo dõi bà Tám trong bộ đồ mới quẹo sang đường Cao Thắng trước khi chạy vội vào phòng ngủ của bà, mở tủ áo ra ngắm nghía. Trong số nón của bà Tám, cái nón bằng nhung đen là cái Chín thích nhất. Cô bèn đội lên đầu rồi bước tới soi