Truyện :
Số trang :
10
1
admin
2011-07-21 09:45:05
2133
2
Chuyển đến trang :
Căn Phòng Ma

   Họ bước chầm chậm trên chiếc cầu thang ọp ẹp dẫn lên căn phòng áp mái nhà đầy bụi. Alastair đi từng bước trên lối đi hẹp về phía căn buồng. Anh cẩn thận đẩy hai cánh cửa khép hờ ra. "Hãy tự nhiên như ở nhà", anh nói và đưa tay mời khách qua cửa bên phải. "Cánh cửa kia vào buồng người hầu, nay mẹ tôi dùng chứa đồ phế thải. Nếu cần mời anh vào xem qua".
    Bên trong căn buồng ngủ tối mịt, ngoại trừ một ít ánh sáng mùa đông yếu ớt hắt vào từ ô cửa sổ nhỏ xíu duy nhất. Kavin bước về phía đó, sát góc buồng. Alastair cúi xuống bật đèn bàn. "Đây là nguồn sáng duy nhất", anh ta nói. "Tôi hy vọng nó đủ sáng".
    Kavin đặt vali xuống giường.
    Còn đây là chiếc radio. Nó có thể làm anh thoải mái đôi chút.
    Cám ơn. Kavin nhìn chiếc radio cũ xưa, thô kệch.
    Dù sao thì chúng ta nên xuống nhà làm vài ly cho ấm bụng, trước khi ăn tối. Mẹ tôi muốn gặp anh lắm. Bà tin rằng anh sẽ bắt được con ma ở Drumkattle này. Hay anh muốn xem trước?
    "Tôi xem qua mấy phút thôi". Kavin cẩn thận rà soát cánh cửa và thấy ổ khoá to với chìa khoá cắm bên ngoài. Then cửa cũng khá to nằm bên trong, nó đã gỉ sét. Anh quan sát cái tủ
tường ở góc buồng, cao lớn bằng một gã đàn ông. Anh nhìn sau lưng nó, nhận ra những tấm gỗ vẫn còn chắc chắn. Anh ngồi xuống giường, nhún lên nhún xuống rồi nhìn xuống gầm giường. "Tốt lắm", anh nói. "Sẽ xong thôi".
    Thế à? Thôi, chúng ta xuống nhà đi.
    Tôi quên một món, Kavin nói. "Cái chuông..."
    "Đúng rồi". Alastair nhoài người về phía trước chụp lấy sợi dây dài độ vài phân treo từ trên trần. Anh lấy trong túi ra một sợi dây thô và buộc hai cái lại với nhau. "Để báo hiệu, Kavin ạ. Tôi sẽ để đầu dây ngay cạnh giường, nếu anh giật thì chiếc chuông nhỏ kia sẽ kêu. Nó nằm ở đây lâu rồi, nhưng vẫn kêu tốt chán".
    "Này", Kavin nói, "tôi chả cần cái chuông đỏ như máu kia".
    Được rồi, anh sẽ không cần đến nó.
    "Khoan đã", Kavin nói. "Tốt hơn nên cho anh biết điều này". Kavin mở va li lấy ra khẩu súng ngắn. "Khẩu Smith and Wesson này no đạn đấy". Nói xong anh đặt nó xuống bàn. "Con ma nào dám trêu người, nó sẽ được tặng ngay một viên vào bụng. Tôi sẽ nói rõ hơn trước khi chúng ta bắt tay vào việc".
    "Mày nghe rõ chưa ma" Alastair ngửa cổ lên trần nhà cười to. Nếu mày ló mặt ra thì lãnh ngay một viên kẹo đồng đấy nhé.
    Họ rời căn buồng. Bà mẹ Alastair người nhỏ bé, sắc sảo đang