Truyện :
Số trang :
17
3
admin
2011-11-11 09:45:30
2518
4
Chuyển đến trang :
như lên cơn sốt. Gượng đứng dậy, hắn lảo đảo bước đi, nhìn quanh. Nước mênh mông. Hắn đang ở trên một hòn đảo nhỏ, đường kính khoảng hơn ba mươi mét. Có lẽ đây là ngọn một quả núi dưới biển. Trên đảo không có cây cối, vài chỗ có đất, còn toàn là đá, mặt lồi lõm, rải rác những tảng đá lớn nhỏ…
   Không chết dưới biển cũng chết ở đâỵ Hắn nghĩ thầm, mà cái chết này có lẽ còn ghê gớm hơn. Hắn thất thểu bước đị Sau khi xem xét hòn đảo nhỏ, hắn hoàn toàn tuyệt vọng. Liệu người ta có tìm đến đây không? Nơi này có trên bản đồ hàng hải không? Những người đi tìm dấu vết con tàu đắm đêm kia có ngờ rằng có người trôi giạt đến đây không? Nơi đây cách chỗ đắm chừng bao xa? Nhiều ý nghĩ quay cuồng trong đầu óc bừng bừng của hắn. Hắn thấy đói cồn cào và khát, khát ghê gớm. Có thể sẽ có người đến đây nhưng bao giờ? Ngày mai, tuần tới, tháng tới? Hắn lấy gì ăn? Lấy gì uống? Làm thế nào sống đến lúc có người xuất hiện? Mà người ta đến đây làm gì chứ?
   Hắn lại thấy đói, cái đói cồn cào, nhộn nhạo trong bụng hắn. Đã gần hai ngày đêm không được ăn gì, chỉ uống mà lại uống toàn nước biển! Hắn nghĩ thầm “Tình trạng này mình sống được bao lâu?”
   Ánh mắt thẫn thờ của hắn vô tình trông thấy một cái gì nổi trên mặt biển. Hắn nhìn kỹ… hình như một cái thùng gỗ. Hắn đứng dậy, bước tới để nhìn cho rõ. Sóng đang đưa nó vào bờ. Đúng rồi, một cái thùng gỗ. Thùng gì vậy? Hắn bước tới nữa, sát mép hòn đảọ Sóng đánh nước bắn lên chân hắn. Cái thùng
đã đến vừa tầm tay hắn, hắn nắm lấy nó, hai tay nhấc lên. Đó là một cái thùng gỗ hình vuông mỗi cạnh độ sáu mươi phân. Nắp thùng có then càị Hắn mở rạ Trong thùng có một cái hộp bằng giấy dầu, khá dày và một cái can bằng nhựạ Nước chỉ mới lọt vào độ một phân. Hắn mừng muốn hét lên vì hắn thấy thủy thủ trên tàu dùng những cái can như vậy để chứa nước ngọt. Hắn mở nắp cái hộp giấy dầu… hơn nửa hộp bánh bích quy! Hắn mở can nước, nếm thử… đúng là nước ngọt! Hắn dốc vào miệng… nước! Trời ơi, nước ! Nước không màu không mùi sao lúc này lại ngon thế ! Đặt can nước xuống, hắn bốc bánh ăn ngấu nghiến. Ăn được mươi cái, hắn sực nhớ. Không, không được phí phạm! Phải nghĩ đến những ngày tớị Hắn nhìn can nước, còn nhiều, ít nhất phải tám lít. Hắn đếm bánh… còn bảy mươi lăm cáị Hắn tính nhẩm “mỗi ngày ăn mười cái thì được hơn bảy ngày, không, vậy thì phí quá, sáu cái thôi, sáng trưa và tối, mỗi bữa hai cái và một ngụm nước… như thế sẽ được hơn mười hai ngày… Rất có thể trong thời gian đó sẽ có tàu, thuyền đi ngang qua đâỵ Có thể lâu hơn… mình phải ăn bớt đi, một ngày bốn cái thôi… nhưng như vậy làm sao sống nổi?… Không sao, người ta có thể nhịn đói lâu hơn nhịn khát, mình phải thật tiết kiệm nước…”.
   Hắn xếp tất cả chỗ bánh vào hộp giấy dầu, vặn chặt nắp can nước, bỏ tất cả vào thùng gỗ, đóng nắp cài then cẩn thận rồi đi quanh đảo, nhìn tứ phíạ Không có bóng dáng một chiếc tàu nào, chỉ nước mênh mông.