Truyện :
Số trang :
27
1
admin
2013-06-18 11:51:22
1671
2
Chuyển đến trang :
Cây trâm cài tóc

   Đêm 25 Tháng 9 năm 1983 chiếc ghe chở gần 100 người vượt biên rời Bà-rịa. Chủ đích bến bờ của chủ ghe và tài công là Malaysia. Nhưng ý muốn đó không xẩy ra vì sau tám ngày ròng rã trên biển Đông thì ghe hết dầu. Kể từ đó chúng tôi theo chiếc ghe trôi giạt vô phương hướng.
   Năm đó tôi 17 tuổi mới từ miền Trung vào lúc dịp tết cổ truyền. Chú tôi đóng chiếc ghe này và tôi là một trong hai người đã dùng nó làm nhà hơn nửa năm trời. Người kia là anh tôi. Tuy dùng ghe làm nhà nhưng ở gần bến ghe, chú tôi cũng có mua một căn nhà tranh nhỏ cho bà nội tôi và một gia đình bà con xa ở. Nơi đó là ấp Lam Sơn. Hằng ngày tôi vẫn đạp xe đạp từ căn nhà đó đến bến ghe để làm những chuyện vặt. Hàng xóm gần nhất là một gia đình người Quảng Bình di cư vô đây đã mấy chục năm. Gia đình đó có 3 người con trong đó có hai chị em tuổi 16-18, và một em trai. Tôi vẫn thường đi vào rừng khô kiếm củi cùng với hai chị em đó. Ba chúng tôi rất hợp nhau và vẫn thường hay tụ dưới các gốc cây chuyện trò vu vơ. Sau một thời gian ngắn tôi đã quen được với miền đất mới tuy trong thời gian đầu tôi hay trùm chăn khóc một mình vì nhớ nhà. Từ nhà chúng tôi ở muốn đi kiếm củi phải băng qua những vùng đất rộng bao la và những con suối khô không còn nước nữa.
   Đã qúa nữa trưa trời nắng chang chang.
   Ngồi nghỉ tí đã, nhoọc qúa rồi. Lành vừa nói vừa thả gánh củi
và thở hổn hển. Lành là em và Thúy là chị. Lành và tôi hay nói chuyện nhiều hơn.
   Mới đi được mấy bước đã đòi nghỉ. Thúy đáp lại và cũng thả gánh củi xuống ngồi tựa vào gốc cây gở nón lá xuống làm quạt.
   Hùng, Lành khều tay tôi và nói, con bạn Lành nằm ở đó đó. Lành vừa nói vừa đưa tay chỉ về hướng bên trái tôi. Tôi đưa mắt nhìn theo và nhận ra cách đó không xa lắm là một nghĩa địa.
   Bạn lành chết lâu chưa? Tôi hỏi.
   Con Thanh nó chết được ba tháng chưa chị Thúy? Lành không trả lời tôi mà quay sang hỏi lại Thúy.
   Chưa tới đâu.Thúy trả lời.
   tại sao Thanh chết vậy? Tôi hỏi tiếp.
   Nó đi bắt cá không may bị chết đuối. Nghe nói trước mấy ngày đi vượt biên thì tai nạn xẩy ra. Lành giơ tay trái, chiếc nhẫn này là nó cho Lành.Thật xui cho nó. Thôi về thôi. Đột nhiên Lành đứng dậy và nói như ra lệnh. Lành vẫn thường có tính làm chủ tình hình.
   Tới hôm nay nữa cũng phải hơn bốn tuần kể từ đêm vượt biên có nghĩa là chiếc ghe đã trôi giạt vô phương hướng khoảng hai tuần rồi. Tất cả nước uống thức ăn đã hết hơn tuần nay. Cơn đói khát bắt đầu làm khổ mọi người. Lâu lâu tôi thoáng nghe được ai đó nói đêm lại họ nghe được những âm thanh như ma quái. Có người còn bảo họ thấy bóng ma nữa. Hầu hết nghe chuyện rồi để đó chứ không ai có tâm trí gì mà nghĩ thêm vì chuyện