Truyện :
Số trang :
4
1
admin
2012-06-05 07:20:27
1884
2
Chuyển đến trang :
Chết trùng

   Câu chuyện xảy ra vào ngày mồng 7 tết nguyên đán, cái năm mà thủ tướng Võ Văn Kiệt vừa ban sắc lệnh cấm đốt pháo và các chất gây nổ. Không khí của ngày tết cũng vì thế mà trở nên tẻ nhạt và buồn chán. Mọi người lúc bấy giờ chỉ biết lấy chuyện hơn thua nhau trên chiếu bạc làm vui. Tôi cũng vậy, buổi chiều hôm đó tôi đang chơi xì phé tại một sạp hàng bán hột vịt lộn thì con Gái Lớn con bà 2 tốt đi tới, điệu bộ của nó trông hớt ha hớt hải như đang lo lắng điều gì đó.
   Vừa thấy chúng tôi nó liền lên tiếng hỏi: " nãy giờ có ai thấy má tui đi ngang qua đây không, bả đi cấy lúa trên Bàu TRòn sao giờ vẫn chưa thấy về"
   Nhìn vẻ mặt lo lắng đến tội nghiệp của nó nên mọi người mới trấn an nó và bảo nó đừng lo, có lẽ bà 2 ghé nhà người quen chúc tết nên về hơi trễ chút thôi, đừng có lo lắng quá. Không biết rồi sau đó bà 2 có về nhà như mọi người đã nói không. Tôi thì chẳng thèm để ý nhiều đến chuyện đó, điều duy nhất tôi quan tâm lúc này là làm sao để thắng được nhiều tiền. Bà 2 tuy đã ngoài 60 tuổi nhưng vẫn còn rất khỏe mạnh, chắc là đi cấy lúa xong sẵn dịp ghé nhà người quen chới thôi mà, có gì đâu mà phải đi tìm.
   Đến 22 giờ 00, tôi buộc phải về nhà ngủ sớm vì đã thua đến đồng xu cuối cùng. Cho đến khi chiếc đồng hồ quả lắc nhà tôi vừa đổ xong 12 tiếng chuông thì tôi băt đầu tỉnh giấc. Tôi tỉnh
giấc không phải vì âm thanh của tiếng chuông đồng hô mà còn nhiều thứ âm thanh hỗn độn khác. Tiếng gió rít từng cơn giữa đêm khuya như báo hiệu có chuyện chẳng lành xảy ra, tiếng người xầm xì to nhỏ, tiếng khóc nỉ non và tiếng của một người đàn bà vang lên lảnh lót:
   " BÀ HAI CHẾT RỒI, TRỜI ƠI BÀ HAI TỐT CHẾT RỒI BÀ CON ƠI"
   Tôi cảm thấy lạnh toát cả người, tim đạp loạn nhịp. Bà hai Tốt chết rồi ư? nhưng tại sao lại chết? hàng ngàn câu hỏi đang nhảy múa trong đầu tôi. Nếu là bây giờ thì tôi đã ngồi dậy và tung cửa chạy ra ngoài xem thử chuyện gì đã xảy ra, nhưng lúc đó tôi chỉ mới 11 tuổi, một thằng nhóc éc 11 tuổi sống ở cái vùng nông thôn khỉ ho cò gấy này mà dám đi ra khỏi nhà vào lúc 12 giờ đêm thì quả là một chuyện không tưởng. Do đó, tôi cứ nhắm mắt thở đều rồi ngày mai hẳn tính.
   Sáng hôm sao, mọi điều thắc mắc của tôi đã được giải đáp một cách thỏa đáng. MỌi người kể lại rằng: Tối hôm đó, khi đã hơn 22 giờ mà bà 2 vẫn chưa thấy về nhà, mọi người mới hoảng hốt và tập trung bà con dòng họ đổ xô đi tìm. Gõ cửa từng nhà người quen, tìm khắp các hang cùng ngõ hẻm, bụi tre bụi chuối nhưng đều không thấy tăm hơi bà 2 đâu. Lúc này có một người đưa ra ý kiến là đi lên Bàu Tròn tìm bà 2, biết đâu bả bị trúng gió té xỉu ở đó thì nguy.
   Anh Lợi con trai của bà 2 liền ngắt lời, anh cho rằng có gặp bà 2 lúc hon 5 giờ chiều, lúc đó trong bà 2 còn rất khỏe mạnh,