Truyện :
Số trang :
29
1
admin
2014-05-11 06:08:11
1056
2
Chuyển đến trang :
Chiếc giường ở tầng trên

   Ông Brisbane nói:
   -Trước kia tôi là một hành khách đã từng vượt Đại Tây Dương nhiều lần, tôi cũng có những cái ưa thích riêng của mình. Đa số người ta đều có những ưa thích riêng. Tôi đã thấy một ông kia chờ ở ba Broadway 45 phút để đón một chiếc xe mà ông ta thích. Tôi tin rằng ông chủ ba đó cũng kiếm được ít nhất 1/3 số lợi tức nhờ vào cái sở thích của ông kia. Tôi cũng có thói quen mỗi khi vượt đại dương thường chờ cho được một chiếc tàu đặc biệt nào đó. Chỉ có một lần trong đời thói quen của tôi đã gây rắc rối cho tôi. Tôi còn nhớ rất rõ vào một buổi sáng ấm áp tháng sáu tôi vội vã lên tàu, chiếc KAMTSCHATKA đã là một trong những chiếc tàu ưa thích của tôi, tôi nói đã vì bây giờ nó không còn hiện hữu nữa. Không một điều gì có thể khiến tôi đặt chân lên chiếc tàu đó nữa, mặc dầu boong tàu rất sạch sẽ và những giường ngủ đều có hai tầng. Nó khá tiện nghi nhưng tôi sẽ không bao giờ đặt chân lên nó nữa.
   Tôi lên tàu và gọi một người bồi tàu có cái mũi đỏ và bộ râu cá chốt cũng đỏ mà tôi trông rất quen.
   Bằng giọng của một người coi việc vượt Đại Tây Dương cũng thường như việc uống một ly whisky ở phố Delmonico, tôi nói:
   -Cho tôi phòng 105, giường dưới.
   Người bồi tàu cầm lấy xách tay và áo khoác của tôi. Tôi sẽ không bao giờ quên được vẽ mặt của anh ta. Tôi không lưỡng lự mà nói rằng, anh ta không hề xanh mặt, nhưng vẽ mặt của anh ta khiến tôi đoán rằng anh ta sắp khóc hay nhảy mũi hoặc sắp đánh rơi xách tay của tôi, và vì xách tay của tôi có chứa hai chai rượu sherry rất xưa do ông bạn cũ Snigginson Van Pickyns biếu để tôi mang theo trong cuộc hành trình, tôi cảm thấy vô cùng lo ngại. Nhưng trái với suy đoán của tôi, anh bồi không hề khóc, nhảy mũi hay đánh rơi gì cả. Anh ta chỉ lầm bầm: -A, khổ cho tôi! Rồi quay lưng dẫn đường.
   Tôi nghĩ có lẽ anh ta vừa mới uống rượu nhưng tôi không nói gì, chỉ đi theo sau. Phòng 105 ở về phía mạn tàu và phòng cũng chẳng có gì đặc biệt. Chiếc giường, giống như các giường khác trên chiếc Kamtschatka, là giường tầng. Phòng khá trống, có một bồn rửa mặt, một hàng móc bằng gỗ nâu. Trên mặt nệm những chiếc mền được xếp cẩn thận, không thấy có khăn lông. Các chai nước chứa đầy một thứ chất lỏng trong có hơi pha chút màu nâu và toát ra một mùi không mấy thú vị cho khứu giác giống như mùi dầu máy. Hai tấm màn có cái màu trông buồn thảm che hết phân nửa giường trên và ánh mặt trời tháng sáu lờ mờ chiếu một chút ánh sáng yếu ớt lên trên cảnh lẻ loi đó. Ôi, sao mà tôi ghét cái phòng đó tệ!
   Người bồi tàu đặt hành lý tôi xuống rồi quay nhìn tôi, dường như anh ta muốn đi cho rãnh, có lẽ là để tìm thêm hành khách và được thêm tiền. Việc cho tiền boa lúc nào cũng là một khởi