Truyện :
Số trang :
7
1
admin
2014-05-11 06:09:25
1194
2
Chuyển đến trang :
Chiếc Máy Đánh Nhịp

   Bà nằm trên giường, chung quanh là bóng tối thú vị và che dấu, môi bà hé một nụ cười tỏ lộ sự khoan khoái là đám tang đã hoàn tất. Chẳng có ai nghi ngờ bà và thằng bé đã không phải vô tình té xuống sông. Không ai nghi ngờ rằng bà đã có thể cứu được thằng con chồng nếu bà muốn. “Ồ, tội nghiệp bà Farwell quá, chắc bà ấy khổ tâm lắm!” Bà còn như nghe thấy tiếng họ xì xào xa xa trong bóng tối bao trùm của đêm đen. Một chút hối hận bà cảm thấy thoáng qua khi thằng bé chìm xuống, khi nó biến mất dưới làn nước lần cuối cùng và khi bà nằm mệt ngất trên bờ đã tiêu mất từ lâu rồi. Bà đã thôi không nghĩ đến việc bằng cách nào bà đã làm được chuyện đó, bà còn thuyết phục được chính mình rằng bờ sông đã bổng dưng sụp xuống, rằng bà đã quên đất ở chổ đó rất yếu, rằng nước ở đó rất sâu và dòng nước chảy thật xiết.
   Có tiếng cử động của chồng bà ở phòng bên. Ông ấy đã không nghi ngờ gì cả. –Bây giờ tôi chỉ còn có bà. Ông đã nói với bà như thế, nổi đau khổ đè nặng trên gương mặt đầy nếp nhăn của ông. Những ngày đầu đã gây cho bà ít nhiều khó khăn nhưng việc chôn cất Jimmy đã giảm thiểu được điều đó và cuối cùng đã làm tiêu tan những mối ngờ vực đã ám ảnh bà.
   Chào ông, chào ông, chào ông…
   Ông M-e-l-z-o thân mê-ến của tôi…
   Hay những lời tương tự như thế, bà không nhớ rõ lắm. Chúng
reo vang trong trí bà kéo dài đến đoạn thứ nhì của bản hòa tấu, tiếng đánh nhịp giống như cái máy của Jimmy, tick-tick, tick-tick, kéo dài vô tận. Chính cái máy đánh nhịp và bài hát đó đã soi rõ cái ác cảm của bà đối với đứa con trai người vợ lớn của ông Farwell.
   Bà đẩy bài hát ra khỏi đầu mình và bổng dưng bà tự hỏi không biết mình giấu cái máy ấy ở đâu?! Nó cũng khá đẹp, khá kiểu cọ và có một cái đế nặng bằng bạc, một cái búa nhỏ nằm trên một cần bằng thép có khe rãnh giương thẳng lên đối lại với một khối hình tam giác uốn cong bằng bạc. Bà đã không phá hủy nó đi như ý định lúc đầu vì bà nghĩ rằng sau khi thằng bé chết nó sẽ là một món đồ trang trí nhỏ ngộ nghĩnh mặc dầu trước kia nó là vật sở hữu của mẹ Jimmy. Trong một giây bà nghĩ đến Margot là kẻ chắc phải vui lắm vì bà đã gửi Jimmy đến với mẹ nó – nếu quả thật có một thế giới bên kia. Bà nhớ ra rằng Margot rất tin điều đó.
   Hay bà đã để cái máy trên kệ trong tủ của bà? Có lẻ. Thật lạ là bà không nhớ được một chuyện đã là một trong những hành động quan trọng nhất của bà vài ngày trước khi Jimmy chết chìm. Bà nằm nghĩ đến cái máy. Bà nghĩ, trông nó chắc đẹp lắm nếu đặt trên chiếc đàn piano, chỉ cần một thứ trang trí đó thôi, màu bạc đối lại với màu nâu den của chiếc đàn piano.
   Bổng dưng tiếng máy đánh nhịp vang lên cắt đứt dòng tư tưởng của bà. Bà nghĩ, lạ nhỉ, sao nó lại gỏ vào đúng lúc bà đang suy nghĩ đến nó. Âm thanh vang lại nghe rỏ mồn một,