Truyện :
Số trang :
14
1
admin
2012-06-08 03:30:22
1675
2
Chuyển đến trang :
Chiếc vòng cẩm thạch

   Hôm nay là một ngày thật đặc biệt, một ngày vui mừng, ngày đám hỏi của Dung. Tối hôm qua, Dung không ngủ được, cô nôn nóng chờ ngày này đã mấy tháng nay rồi, kể từ lúc Đức cầu hôn với cộ Ngồi trước gương, Dung ngắm đôi mắt hơi sưng, chậm một lớp phấn hồng lên má, cô mỉm cười nhớ đến Đức. Chắc giờ này anh cũng hồi hộp như mình thôi, nhiều lúc Dung thấy Đức thật giống như con nít. Ở nhà ngoài, tiếng ba Dung đang oang oang hối mấy đứa em cô dọn dẹp nhà cửạ Dung đứng lên, vuốt nhẹ lên thân áo dài, hình như Đức và ba má anh đã tớị Nhóc Hùng hé cửa phòng, ló đầu vô nháy mắt:
   -Chị Dung ơi, ba kêu chị ra kìa! Dung ngoắc Hùng:
   -Chị run quá, em coi chị có được không?
   Hùng kéo lại chiếc cà vạt nghiêng thắt dở:
   -Chị đừng lo, bộ chị sợ anh Đức ảnh đổi ý hay saỏ Nói xong, nó cười hi hi, lè lưỡi ra rồi bỏ chạy trước khi Dung kịp ký đầu nó. Bên ngoài phòng khách mọi người đều im lặng khi Dung bước ra, cô cảm thấy thẹn thùng, hai bàn tay thừa thãị Trong tiếng cười của mọi người, có tiếng lách cách và ánh sáng chớp lên của những cái máy chụp hình. Đức lại gần Dung, nắm lấy tay cô và kéo đến trước mặt mẹ anh. Mẹ Đức là một người đàn bà đẫy đà có gương mặt phúc hậu, bà mỉm cười:
   -Từ hôm nay con có thể kêu bác là mẹ như Đức, mẹ có quà này cho con.
   Mẹ Đức trịnh trọng lôi một chiếc hộp gỗ trong ví ra, bà mở nắp hộp, cầm lấy tay Dung, vừa đeo lên tay cô vừa nói:
   - Đây là quà của một người bạn thân tặng cho mẹ, mẹ chưa dùng bao giờ vì đeo không vừa, nhưng đây là một vật vô giá, mong rằng con sẽ thích....
   Dung cẳm động lí nhí cám ơn, chiếc vòng mầu đỏ mát lạnh vừa khít với cổ tay nhỏ nhắn của cô và nổi bật trên nền da trắng mịn. Thủ tục sau đó là đeo bông tai, đeo kiềng, nhẫn, lỉnh kỉnh, nhưng mọi người ai cũng trầm trồ khen chiếc vòng đặc biệt.
   Theo như bàn tính của hai nhà, một năm sau Dung và Đức sẽ làm đám cướị Mãi tới chiều Đức mới có một ít thời gian nói chuyện riêng với Dung. Anh nâng cổ tay người yêu, hôn lên chiếc vòng, hỏi Dung:
   -Em có thích không?
   -Thích chứ, cho dù là vòng giấy em cũng thích....
   Trời hôm nay nóng nực nhưng chiếc vòng vẫn mát, bỗng nhiên Dung rùng mình, cô cảm thấy lạnh, Dung cúi xuống lau nhẹ chiếc vòng, thấp thoáng chỗ lạt chỗ đậm của màu đỏ như máu là một đường gân đỏ mới xuất hiện.
   Theo như lời Đức kể lại, chiếc vòng là do một người bạn của bố mẹ Đức mang về tận bên Ai Cập. Không biết xuất xứ chiếc vòng từ đâu nhưng chắc chắn đó là một món đồ cổ lâu đời rồị Nghe nói là vòng cẩm thạch ngừa được cảm mạo phong hàn cho người mang nó.
   Mẹ Đức vẫn cất giữ kỹ nói là để tặng cho con dâu tương laị