Truyện :
Số trang :
7
1
admin
2011-07-28 10:15:02
2246
2
Chuyển đến trang :
Chiếc xe ma

   Khởi hành lúc hơn năm giờ chiều tại thành phố, vài người đã khuyên Luân:
   - Thiếu gì giờ đi Vũng Tàu, cớ gì phải đi vào giờ này?
   Luân cười nhẹ:
   - Đi ra Vũng Tàu chỉ khoảng 3 tiếng là tới, như vậy khoảng hơn 8 giờ mình đã có mặt ngoài ấy, còn sớm chán!
   - Nhưng ngại là ngại đường ban đêm kia. Quốc lộ 5l đâu đã sửa chữa, còn hẹp và gồ ghề, mà tính ông lại hay lái ẩu, tụi tôi lo lắm!
   Luân siết chặt tay bạn, quả quyết:
   - Ăn thua gì! Đà Lạt mà tôi còn dám lái đêm nữa là.
   Thật ra, sở dĩ Luân phải vội đi trong đêm là vì anh có cuộc hẹn làm ăn khá quan trọng ở Vũng Tàu. Anh phải có mặt ngoài đó trước 9 giờ đêm nay, nên vừa ra khỏi thành phố là anh tăng tốc độ ngay, bất chấp đoạn đường từ Thủ Đức, suối Xuân Trường hẹp và đông người qua lại. Lúc ngang qua núi Châu Thới, Luân định ghé Tấn Vạn rước thêm một người bạn cùng đi, nhưng nhìn đồng hồ tay, anh lại đổi ý, thời gian bây giờ quý như vàng, phải tranh thủ đi nhanh.
   Qua khỏi Biên Hoà lúc 6 giờ 15, Luân đắc ý:
   - Như thế này thì kịp chán?
   Anh lại tăng tốc. Chỉ một lúc sau đã thấy dốc 47 hiện ra. Mấy
người lái xe đêm đi Vũng Tàu thường hay ngán cái dốc này, nó không cao lắm nhưng lại nguy hiểm, bởi có nhiều xe chở cát, đá hay đổ đốc ẩu. Hoá hơi cảnh giác, lái cẩn thận hơn và khi vượt qua dốc rồi mới thở phào, bởi trước mắt anh là hình ảnh một chiếc xe be bị lật nhào, có lẽ tuột thắng hay tránh gấp chiếc xe khác. Nhiều người còn lu bu cứu hộ. Thấy xe Luân trờ tới, một người chặn lại và đề nghị:
   - Anh giúp giùm cô gái này, cô ấy đi chiếc xe đó kìa, bị xe be này quẹt phải, chết máy không thể đi được nữa, mà cô ấy thì cần đi gấp ra Vũng Tàu.
   Luân không muốn vướng mắc, nhưng chợt nhìn thấy cô gái mặc nguyên chiếc áo dài nhung đen, anh bật rùng mình! Cô gái đẹp chưa từng thấy! Sắc đẹp mà bất cứ ai nhìn cũng phải bị hớp hồn?
   - Nhưng...
   Luân chưa kịp nói hết câu thì cô gái đã mở cửa trước leo lên ngồi, vừa quay sang gật đầu chào như thầm cám ơn. Rõ ràng Luân không thể nào từ chối. Anh vừa lồ xe vừa hỏi:
   - Cô đi tới Vũng Tàu?
   Cô gái giờ mới lên tiếng:
   - Dạ không, em chỉ xin quá giang tới cầu Cỏ May thôi.
   Luân ngạc nhiên:
   - Ban đêm mà cô đi tới đó làm gì, hay nhà ở đó?
   Cô gái nhẹ lắc đầu: