Truyện :
Số trang :
20
3
admin
2011-08-11 06:01:50
14407
4
Chuyển đến trang :
   - Tốt! Tao sẽ đi ngay. Mày báo tin về nhà cho má tao hay là tao vắng nhà khoảng một tuần đến mười ngày!
   Dự nheo mắt:
   - Tao bảo đảm là chỉ nội trưa mai thôi là mày bỏ của chạy lấy người về đây!
   Trước khi ra lấy xe, Bình còn nói chắc nịch với bạn:
   - Hai ngày sau tao sẽ mời mày lên chơi và nhậu trên đó một trận cho đã đời luôn!
   - Chúc mày... không tháo chạy!
   Khoảng nửa giờ sau thì Bình lên xe lái đi với đầy đủ lương thực được chuẩn bị sẵn. Dự nhìn theo bạn lắc đầu ái ngại...
   Khi Bình đi một quãng khá xa rồi Dự mới chợt nhớ, anh chặc lưỡi:
   - Mình quên nói cho nó biết, nếu chứng đau tim của nó còn thì không nên tham gia vụ này!
   Ông Đoan, cha Dự sau khi biết chuyện Bình nhận thách đố, ông trách con:
   - Con dại quá, đố chi chuyện nguy hiểm đó. Chính cha đã từng bị gần đứng tim ngay trong ngôi nhà đó và hơn một chục người vào đó ngủ đều không kịp mặc đồ khi chạy ra khỏi nhà! Lần này thằng Bình e rằng chịu không nổi...
   Dự có hối tiếc cũng đã muộn, anh hỏi lại cha:
   - Cụ thể là ma quỷ trong nhà đó ra sao cha?
   Ông Đoan kể lại mà như còn sợ sệt:
   - Có một cô gái mà bất cứ chỗ nào trong nhà mình cũng gặp
cô ta cả! Mà không phải gặp suông đâu, hễ là đàn ông con trai thì thế nào cũng bị đè khi đang ngủ. Mà chẳng phải chỉ đè, nó còn... còn... khiến nam nhân trở thành... phế nhân! Một lần cha suýt bị...
   - Nghe chú Tư tài xế nói, bất cứ ai nằm trên giường đều bị hất tung xuống sàn. Đang tắm trong phòng tắm thì bị trấn nước đến tắt thở luôn, phải không cha?
   - Đó chỉ là một trong những điều ghê rợn! Người ta nói khi xây ngôi nhà đó, cha bị người ta yểm do khu đất đó có người tranh giành. Ban đầu cha không tin, nhưng qua thời gian, những gì xảy ra trong đó cha mới tin là đúng!
   Dự bắt đầu lo lắng cho bạn. Anh nhìn đồng hồ tay và đoán phải ba bốn tiếng nữa Bình mới tới ngoài đó, vùng giữa Bà Rịa đi Đất Đỏ. Trên đó có bắt điện thoại, nên khi Bình lên tới nơi thì Dự sẽ gọi, bảo rằng cha anh ra lệnh cho Bình phải quay về gấp. Có như thế Bình mới chịu về.
   Đến gần 10 giờ, tức thời gian mà Dự cho là Bình đã tới nơi, anh quay điện gọi. Chuông bên đầu dây bên kia reo dài, đến lần reo thứ ba thì có người nhấc máy. Dự hỏi:
   - Bình hả? Cậu lên tới lâu chưa, cha mình...
   Nhưng đầu dây bên kia có một giọng cười cất lên, kèm theo câu nói:
   - Xin chào!
   Dự hoảng, run giọng hỏi lại:
   - Cô... cô là ai? Còn bạn tôi...