Truyện :
Số trang :
20
5
admin
2011-08-11 06:01:50
16216
6
Chuyển đến trang :
   - Bạn anh chết rồi!
   Dự buông máy xuống gọi lớn:
   - Cha ơi!
   Ông Đoan hình như đã lên đường đi Phú Riềng rồi. Dự càng quýnh lên, anh định bỏ mặc điện thoại đó, chạy ra ngoài, nhưng trong điện thoại còn có tiếng người nheo nhéo. Cuối cùng anh phải cầm lên và áp vào tai, bên kia vẫn giọng cười lúc nãy và giọng nói như xé lụa:
   - Con trai hả? Sao không lên đây chơi, mà ở đó gọi hoài!
   Dự không còn chịu đựng nổi, anh dập điện thoại xuống và nói gần như mếu:
   - Mình hại thằng Bình rồi!
   Suy nghĩ mãi, cuối cùng Dự gọi điện sang nhà cha Bình, báo tin dữ. Vừa nghe tin là cha mẹ Bình kêu thét lên, họ kêu taxi qua ngay nhà và hầu như không kịp hỏi đã khóc ré lên. Dự phải trấn an họ:
   - Để cháu kể lại mọi chuyện đã.
   Ông bà Thái, cha mẹ Bình, ngồi chăm chú nghe Dự kể chuyện. Họ lo sợ nhưng vẫn muốn biết thêm:
   - Trong điện thoại báo tin là thằng Bình bị giết, mà ai giết?
   Dự đành phải khai thật:
   - Thưa hai bác, ngôi nhà đó có ma. Con có nói mà Bình không tin, một hai đòi lên cho bằng được! Hay tin nhưng đã quá khuya rồi mà nhà không còn chiếc xe nào, nên cháu định sáng mai mới lên đó sớm!
   Bà Thái khóc òa lên:
   - Bình ơi, con sắp cưới vợ rồi, sao mà dại quá vậy con!
   Ông Thái nhìn đồng hồ rồi chép miệng:
   - Đã mười hai giờ rồi.
   Chợt có chuông điện thoại reo vang. Dự tính cầm lên nghe, nhưng còn sợ, trong lúc chuông đã reo tới lần thứ ba. Ông Thái sốt ruột quá nên bốc lên nghe đại.
   - A lô... Bình hả? Con hả Bình? Có phải là con không?
   Bên kia đầu dây nói liên tục mà bên này ông Thái hình như vẫn chưa tin là con mình, nên ông rụt rè... Dự phải chụp lại ống nghe rồi hỏi:
   - Phải Bình không?
   - Bộ mày cũng không nhận ra giọng của tao nữa sao thằng khỉ gió. Tao, Bình đây. Tao đã ra tới nơi gần hai tiếng rồi, tao vừa mới tắm xong, đang làm cơm, sắp ăn. Ngôi nhà tuyệt vời lắm, nếu có thêm em nào nữa cùng ở thì nhất trần đời!
   - Mày... mày thật hả Bình? Sao hồi nãy tao gọi điện thì ai đó nói mày... chết rồi? Có phải hồn ma mày không vậy?
   Bên kia Bình cười, vẫn giọng cười hô hố như thường lệ:
   - Tao đang mong gặp cái em nào như mày nói để mời ăn cơm cùng đây, mà không thấy!
   - Bình, mày nói thật tao nghe, mày không sao chứ?
   Lại vẫn giọng cười ngạo mạn của Bình:
   - Nếu có sao thì tao đâu gọi được cho mày. Vừa rồi nghe như giọng ba tao?