Truyện :
Số trang :
4
1
admin
2013-12-03 09:30:37
1211
2
Chuyển đến trang :
Cô gái lúc 11h khuya

   Mảnh bìa treo ở đây qua mưa nắng đã hơn một tuần rồi.
   Một lần đi qua đây, bất giác anh đều đi chậm lại nhìn tấm bìa có viết: “ Ngày 27 tháng 3 năm 1995, con gái tôi là Chu Hiếu Tuệ đi qua đường chỗ này vào 1 giờ đêm, bị một chiếc xe không rõ số cán phải. Tới sáng, con gái tôi mới được người qua đường phát hiện đưa vào bệnh viện nhưng đã chết vì quá muộn. Nếu có ai chứng kiến, biết được số xe kia, xin gọi cho số 8765432 để lẽ công bằng được làm sáng tỏ, chúng tôi xin cảm ơn”.
   Chữ viết trên tấm bìa đã bắt đầu mờ. Vết sơn đổ chảy dài ở dưới chữ “ tỏ “ như một vết máu tươi, lại như những giọt lệ nức nở bày tỏ nỗi đớn của cha mẹ mất con.
   Anh đứng trầm tư dưới chân cột điện có treo tấm bìa, trí óc tưởng tượng ra một cô gái trẻ trung xinh đẹp, thông minh, dịu dàng, có lẽ cũng như anh, tan ca còn đi học thêm rồi mới trở về nhà qua đây, nhưng khi đi qua đường thì bị tên lái xe say rượu phóng xe đâm phải, làm tan vỡ biết bao mộng đẹp của cô. Nếu kẻ đó kịp thời xuống xe chở cô đến bệnh viện thì hẳn là cô gái vô tội thuần khiết ấy sẽ được cứu sống...
   Bất giác anh nghiến răng căm thù kẻ gây án, hy vọng lưới trời thưa mà không để lọt kẻ có tội. Nhưng hơn một tuần rồi mà tấm bìa chưa được ai gỡ xuống, hiển nhiên là kẻ gây án vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, không chừng tối nào hẳn cũng đi qua
đây và huýt sáo cũng nên.
   Anh cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay. Kim đồng hồ chủ đúng một giờ sáng, giờ mà hơn một tuần trước đây đã xảy ra tai nạn ở chỗ này. Anh thở dài, đang định rời chân thì chợt phát hiện trên hè phố bên kia có một cô gái dung mạo xinh tươi, quần áo giản dị. Khi cô tới gần, tim anh đập loạn lên. Cô chính là cô gái cũng đi học thêm lớp ban tối như anh, nhưng ở lớp khác. Anh thầm yêu cô đã lâu, chỉ tiếc là cô học lớp khác, và lớp ấy thường tan sớm hơn lớp anh. Anh nhất định phải làm quen với cô để mỗi đêm đi học về, có tiếng ríu rít nói cười cùng về theo lại chẳng hạnh phúc lắm sao!
   Anh lấy lại tư thế đàng hoàng vì e cô hiểu lầm mình là kẻ hiếu sắc. Còn đang lưỡng lự thì cô đã bước qua đường tiến lại với anh. Cô đi rất chậm, bàn chân như lướt trên mặt đường. Tim anh giật thót lại, anh muốn kêu lên cho cô biết đêm khuya qua đường chậm thế kia thì rất nguy hiểm, song mới chỉ kịp kêu: “ Cẩn... “ thì hai luồng ánh sáng đèn pha đỏ lóe lên, một chiếc xe con phóng như bay trên đường đã đâm phải cô gái. Người cô bắn lên cao hơn cả cột điện, sau đó cô rơi xuống đường như một nắm bông, như một chiếc lá, như một cánh diều dứt dây. Lòng anh trào lên nỗi đau đớn thương tâm cực độ. Chiếc xe hơi chững lại trước khi cô gái kịp rơi xuống rồi như chợt tỉnh lại ra sau cú sốc, nó tăng tốc phóng vụt đi. Anh chạy bổ ra đường còn kịp nhìn rõ sau hai chữ cái là bốn chữ số. Anh lẩm nhẩm hai chữ cái và bốn chữ số đó cho khỏi quên rồi chạy