Truyện :
Số trang :
4
1
admin
2013-10-10 07:19:19
1607
2
Chuyển đến trang :
Cô hồn

   Chẩn tế cô hồn là một biện sự khoa nghi, trong đó chư Tăng thừa oai lực Tam bảo khai thị cho các vong hồn giác ngộ Chánh pháp mà được siêu độ đồng thời ban phát cho họ đầy đủ thực phẩm, vật dụng để không còn thiếu thốn, đói lạnh. Mười hai loại cô hồn được triệu thỉnh bao hàm tất cả mọi người thuộc đủ các tầng lớp, thành phần trong xã hội.
   1/ Loại cô hồn đầu tiên là “Tiền vương hậu bá chi lưu”, những vị vua chúa các triều đại chết do chính biến, soán chủ thay ngôi. Đang trong cảnh thái bình “Mấy đời chín lớp ở cao, non sông muôn dặm thâu vào một tay” (theo bản Việt dịch của Hòa thượng Bích Liên) nhưng bỗng chốc chiến hạm kéo đến, binh mã dấy lên và thế là cơ nghiệp nát tan, oán hận ngút ngàn. Để rồi “Ôi thôi, đỗ quyên kêu trót tàn canh, máu hờn nhuộm mãi trên cành đào hoa” (sđd).
   2/ Thứ hai là loại cô hồn “Anh hùng tướng soái chi lưu”. Những tướng lĩnh anh hùng cái thế, lừng lẫy một thời, xông pha trận mạc, vào sinh ra tử nhưng rồi tử trận, máu nhuộm sa trường, thây phơi đồng nội. Và ngậm ngùi “Ôi thôi, ngựa nhà chiến tướng vắng không, hoa hèn cỏ nội một vùng buồn thiu” (sđd).
   3/ Loại cô hồn thứ ba là “Văn thần tể phụ chi lưu”. Các quan chức hành chánh huyện phủ, học hành đỗ đạt nhưng phụng mệnh phải nhậm chức xa nhà, chết nơi quê người đất khách.
“Nhà châu quận xa làng phụ mẫu, chốn nước trời theo dấu thần tiên”. Để rồi “Ôi thôi, chiến chinh biển loạn sông nghiêng, mờ mờ hồn bướm ly miền dương quan” (sđd).
   4/ Thứ tư là loại cô hồn “Văn nhơn cử tử chi lưu”, tức hàng sĩ tử sinh viên học sinh. Dẫu học hành nhiều, đêm ngày đèn sách nhưng khi công chưa thành, danh chưa toại nữa chừng đã yểu mạng. Thương thay, “Ôi thôi, lụa hồng bảy thước đề tên, đất vàng một cụm lấp nền văn chương” (sđd).
   5/ Loại cô hồn thứ năm là “Ty y Thích tử chi lưu”. Một số vị Tăng sĩ, tuy ban đầu có chí xuất trần nhưng không đạt được mục đích của đời sống xuất gia. Chỉ đàm luận suông triết lý nhà Phật mà ít dụng công thực hành, không buông xả lại còn bám víu nên chẳng được siêu thoát. Họ dật dờ, quanh quẩn “Cửa kinh trăng thảm lạnh lùng, nhà thiền leo lét đèn chong canh dài” (sđd).
   6/ Thứ sáu là loại cô hồn “Huyền môn đạo sĩ chi lưu”. Những người luyện linh đơn, tiên đoán cát hung, thiên văn địa lý, đoán mệnh cho người mà mệnh mình mờ mịt nên khi chết vẫn bị đọa lạc. “Ôi thôi! Lò hương lâm quán lãnh sương, tiếu đàn gió lạnh thổi tàn hạnh hoa”. (sđd)
   7/ Loại cô hồn thứ bảy là “Tha hương khách lữ chi lưu”. Các thương gia xuôi ngược buôn bán rồi bỏ mạng trên đường kinh thương. Không ít người trải qua bao bất trắc trên đường thủy, đường bộ, để rồi “Ôi thôi, vía theo mây bắc sề sề, hồn theo ngọn nước xuôi về biển Đông” (sđd).