Truyện :
Số trang :
21
1
admin
2014-05-13 03:43:09
1567
2
Chuyển đến trang :
Cơn Bão

   Nàng tra chìa vào ổ khóa và vặn tay nắm cửa. Cơn gió tháng ba giật cánh cửa khỏi tay nàng và dộng nó vào vách tường. Phải dùng sức mới đóng được cửa ngược với sức đẩy của cơn lốc, và nàng đóng được vừa kịp lúc cơn mưa ào ạt đổ xuống đập mạnh vào các cửa sổ như thể cố gắng đuổi theo nàng vào trong khiến nàng không nghe được tiếng chiếc taxi nổ máy quay ra đường.
   Nàng thở ra khoan khoái rằng mình lại trở về nhà và về kịp lúc nữa. Trong những trận mưa như thế này các ngã tư đường thường bị ngập nước. Chỉ trể nửa giờ thôi thì xe taxi không thể chạy được vì nước ngập cao và lại không có một ngỏ quanh nào khác.
   Không một ánh đèn nào trong nhà cả. Vậy là Ben không có ở nhà. Khi nàng mở ngọn đèn bên cạnh ghế trường kỹ, nàng có một cảm giác thay đổi đột ngột. Suốt trên đường về nhà (nàng đã đi thăm chị nàng) nàng đã hình dung mình bước vào một căn nhà sáng đèn với Ben ngồi đọc báo bên lò sưởi. Nàng đã thích thú khi nghĩ đến nổi ngạc nhiên sung sướng của Ben khi thấy nàng về nhà sớm hơn một tuần. Nàng biết gương mặt tròn của chàng sẽ sáng lên như thế nào và đôi mắt chàng sau gọng kính sẽ ánh lên vui thú như thế nào. Nàng biết cả cái cách chàng sẽ nắm lấy đôi vai nàng, nhìn vào mặt nàng để xem sau một tháng xa cách đã có sự thay đổi gì nơi nàng, rồi chàng sẽ hôn nàng thật kêu lên đôi má giống như một đại tướng Pháp đang ban
phát huy chương vậy. Rồi nàng sẽ pha café và tìm một miếng bánh, hai vợ chồng sẽ ngồi nói chuyện bên nhau cạnh lò sưởi.
   Nhưng Ben không có ở nhà. Nàng nhìn đồng hồ treo bên trên lò sưởi và thấy đã gần 10g tối. Có lẻ chàng không định về nhà tối nay vì chàng không biết nàng về. Ngay như trước khi nàng đi thăm chị nàng, chàng thỉnh thoảng cũng ở lại thành phố suốt đêm vì công việc kéo dài khiến chàng bị trể chuyến xe lửa cuối. Nếu đêm nay chàng không về sớm thì coi như chàng sẽ không về được.
   Nàng không thích nghĩ thế chút nào. Cơn bảo càng lúc càng to. Nàng nghe cả tiếng oằn oại, uốn mình của cây cối, tiếng gió rít quanh từng góc của căn nhà nhỏ. Lần đầu tiên nàng thấy hối tiếc đã dời nhà đến vùng ngoại ô xa này. Lúc đầu thì cũng có bạn láng giềng ở cách khoảng 15 dặm nhưng họ đã dời đi nơi khác cách đây vài tháng, và bây giờ nhà của vợ chồng nàng đứng trơ trọi một mình.
   Trước kia nàng không hề quan tâm đến sự trơ trọi này. Ở đây thật tuyệt…cho hai người. Nàng vui sướng được sắp đặt chưng dọn cho căn nhà của chính mình nên không thấy cần sự hiện diện cùa ai khác ngoài Ben. Nhưng bây giờ, một mình với cơn bảo lúc nào cũng như chực tràn vào nhà, nàng thấy sợ hãi phải ở cách biệt như vầy. Phía đường này không có ai ở cả. Con đường trước nhà chạy dài ngang một vùng đất trại mênh mông mãi tận đến một khu rừng cây dầy đặc cách đó một dặm.
   Nàng máng nón và móc áo khoác vào tủ rồi đến trước tấm