Truyện :
Số trang :
12
1
admin
2013-11-01 10:50:30
1582
2
Chuyển đến trang :
Con ma cụt đầu

   Tôi đã viết khá nhiều truyện ngắn, truyện nào cũng thấp thoáng hình bóng xóm Cồn Thiên. Cái xóm nhỏ, nơi ấy tôi được sinh ra và chỉ lớn lên một khoảng thời gian ngắn của tuổi thơ. Có lẽ không viết về xóm Cồn Thiên thì quả thật tôi không biết viết gì. Nói vậy không phải xóm Cồn Thiên có gì đặc biệt. Đấy chỉ là một xóm nghèo, nằm queo quắt như một chiếc khăn tắm ai bỏ quên bên bờ của khúc sông Ô Lâu. Ở đó tôi có quá nhiều kỷ niệm về sự chết chóc đau thương của bà con lối xóm qua hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ. Tuổi thơ tôi chìm đắm trong nỗi kinh hoàng. Dù tôi chưa hề cầm súng cho bên nào. (vì hồi đó tôi còn nhỏ và lớn lên tôi ở các thành phố không thuộc vùng kiểm soát của Cach Mạng ). Thế nhưng mấy chục năm sau, trong giấc ngủ tôi vẫn ú ớ kêu thét vì mơ thấy những cảnh bắt bớ giết chóc.
   Hôm nay tôi có dịp trở về xóm Cồn Thiên sau gần hai chục năm xa cách. Tôi về quê ký lí lịch để kết nạp Đảng trước khi lên giữ chức vụ Trưởng khoa. Người đầu tiên tôi sẽ gặp trong chuyến về nầy là Nghĩa, chủ tịch xã và là bạn học thời thơ ấu của tôi. Phải nói về Nghĩa một chút, không thì câu chuyện trở thành không đầu không đuôi.
   Xóm Cồn Thiên thuở đó không có trường học, kể cả trường tiểu học.Thứ nhất là do không có thầy cô giáo, thứ đến, xóm Cồn Thiên là vùng tranh chấp quyết liệt giữa Cách mạng và kẻ
thù. Trong cả hai cuộc kháng chiến, bom đạn cày nát thôn xóm suốt ngày đêm. Không thể tập trung trẻ em được. Do vậy mà trẻ con trong xóm ít đứa biết chữ. Tôi có cái may mắn là ông già biết đôi chút chữ nghĩa. Không biết ông dạy cho tôi trong những giờ khắc nào, vậy mà tôi đọc được viết đươc. Sau đó tôi đi học tiểu học, tại một ngôi trường cách xa nhà gần cả chục cây số.Thuộc một vùng địch tạm chiếm. Khoảng cách nầy giờ tôi mới ước tính được. Hồi đó chỉ biết trường học quá xa nhà. Trong xóm tôi có thêm thằng Nghĩa. Không biết ai dạy mà nó cũng lên được tiểu học.Vậy là hai chúng tôi cặp kè nhau đi học. Âu đó cũng là món quà tuổi thơ dành cho số phận cả hai chúng tôi. Sau nầy đứa nào cũng có chút chữ nghĩa giúp đời. Nếu không có thằng Nghĩa chưa chắc tôi đã dám đi học một mình.Và giờ nầy tôi cũng bị mù chữ như bao đứa trẻ khác ở xóm Cồn Thiên.Trường học chia làm hai ca. Các lớp lớn học buổi sáng. Tôi thuộc lớp nhỏ nên học buổi chiều. Sao hồi đó nhà trường lại phân nghich lí vậy không biết. Tôi sợ nhất là những ngày mùa đông. Trường bãi ca chiều khoảng năm giờ. Về đến nhà hơn sáu giờ. Mùa đông gặp khi mưa gió thì trời cũng chạng vạng tối rồi. Trên đường về nhà sợ nhất là qua cua Ông Tám. Hết cái cua nầy mới rẽ trái vào xóm Cồn Thiên. Còn rẽ hướng khác thì qua truông Trăng Lu rồi đến xóm Mỏ Cày. Cua Ông Tám có một cái cống bằng gạch cù. Mùa mưa nước chảy dưới cống ầm ầm, ở cuối xóm lúc trời yên cũng nghe rõ. Lại còn thêm cây đa , thân ba người ôm không xuể. Tán của nó