Truyện :
Số trang :
58
1
admin
2011-08-05 09:45:44
2324
2
Chuyển đến trang :
Con ma nhà họ Lý

   Hôm qua, khi chiếc xe Traction của cha từ từ ngừng lại trước sân thì Nguyệt Ánh đã có linh tính không hay. Cô nói nhỏ với em gái:
   - Chị đoán thế nào cũng có bà ấy về cùng ba.
   Lời tiên đoán của Nguyệt Ánh không sai, bởi bước theo sau ông chủ Thiên Thời là một người đàn bà tuy đã trung niên, nhưng từ cách ăn mặc cho tới cách trang điểm đều giống như các cô gái trẻ. Nhất là đôi môi thoa son đỏ chót, mà khi vừa thoạt nhìn thấy Lan Anh đã thốt lên ngay:
   - Giống như mấy cô đào cải lương!
   Vừa nhìn thấy hai cô con gái, ông Thiên Thời đã gọi ngay:
   - Hai con ra đây chào dì Hai!
   Lan Anh nguýt một cái, nói nhanh với chị:
   - Dì cái con khỉ!
   Nguyệt Ánh bấu em một cái, vừa nhắc:
   - Kệ, đừng để ba mất mặt.
   Cô kéo Lan Anh bước ra đứng ngay trên bậc tam cấp, chào cha như mọi khi:
   - Ba mới về. Thưa dì...
   Lan Anh thì không nói gì, cô chỉ khẽ cúi đầu.
   Ông Thiên Thời quay sang người đàn bà:
   - Đây là Nguyệt Ánh, Lan Anh, hai đứa con gái mà anh nói với em. Chúng nó...
   Ông chưa nói hết câu thì bà ta đã chận ngang:
   - Lần sau có chào hỏi thì cũng nên nhìn thẳng vào người mình đang chào, chớ nhìn ngang liếc dọc thế kia là không phải phép. Con gái phải biết lễ, biết phép để còn lấy chồng sau này!
   Chưa gì đã bị bà ta chỉnh cho rồi, nên Lan Anh không dằn được, lên tiếng ngay:
   - Con nhà này không lé mắt, cũng không sợ ai mà phải liếc ngang liếc dọc, chỉ có điều là có cần nhìn hay không mà thôi!
   Ông Thiên Thời thấy không khí chưa gì đã căng thẳng, nên vội nói át đi:
   - Nguyệt Ánh, Lan Anh đi lo cơm nước để ba đãi dì Hường. Những gì dì Hường nhắc không phải thừa đâu, cũng giống như ba thường nhắc thôi. Đi đi con.
   Nguyệt Ánh biết ý cha, nên kéo tay Lan Anh đi:
   - Thôi, bỏ đi.
   Bữa cơm thì hai cô đã chuẩn bị xong khi nhận được tin cha về cùng với khách. Ban đầu hai chị em không hình dung khách của cha lại quá quắc như thế này, nên đã chuẩn bị tiệc đãi, bây giờ tuy có bực mình, nhưng dù sao thì cũng đỡ phải lo cái việc mà trong lòng hai đứa đều không muốn.
   Nguyệt Ánh gọi Sáu Chi, đứa giúp việc và bảo:
   - Lát nữa chị lo cho bả, còn tụi em thì khó ở, nên ba có hỏi chị nói tụi em đi nằm rồi!
   Cả hai đi thẳng ra sau nhà, nơi có con kênh nhỏ, mà thường khi muốn giải buồn họ đều ra lấy xuồng bơi lòng vòng một