Truyện :
Số trang :
17
1
admin
2014-05-11 06:09:00
1273
2
Chuyển đến trang :
Cuộc săn

   Trong căn phòng đợi lạnh lẻo ở một nhà ga xe lửa nhỏ miền Tây nước Anh có hai người đàn ông đang ngồi chờ. Họ đã ngồi đó một tiếng đồng hồ rồi và có lẽ sẽ còn ngồi lâu nữa. Bên ngoài sương mù dầy đặc và chuyến xe lửa họ chờ đã bị đình lại không biết đến khi nào.
   Phòng đợi trống rổng và kém thân thiện. Một bóng điện trần trụi cho nó chút ánh sáng mờ ảo. Một mảnh giấy đề CẤM HÚT THUỐC đặt trên bệ lò sưởi và nếu quay sang mặt kia thì nó cũng mang hàng chữ như thế. Một bản in điều lệ có liên quan đến cơn sốt heo năm 1924 được gắn một bên tường, gần nhưng không hẳn là ngay giữa tường. Lò sưởi phát ra hơi nóng càng lúc càng gia tăng. Ánh sáng nhạt rọi lên khung cửa sổ đen ngòm cho thấy người ta có thấp một ngọn đèn trên sàn nhà ga bên ngoài trong sương mù. Đâu đó có tiếng nước nhỏ giọt trên sắt.
   Hai người đàn ông ngồi đối diện nhau trước lò sưởi trên những chiếc ghế bằng gỗ cứng nhắc. Họ chỉ mới gặp nhau vì cùng chờ chung chuyến tàu. Qua vài câu họ đối đáp nhau thì có lẽ họ sẽ không bao giờ trở nên bạn hữu.
   Người trẻ tuổi hơn cảm thấy bực bội không phải vì sự bất tiện của phòng đợi mà vì sự kém thân thiện giữa họ. Thái độ của anh đối với người chung quanh vừa mới trải qua một sự thay đổi từ chủ quan sang khách quan.
   Có một cái gì rất thu hút nơi con người ngồi trước mặt anh. Mặc dầu thấp hơn chiều cao trung bình nhưng người lạ lại có cái vẻ thon gọn giúp cho ông ta như cao thêm vài phân nữa. Ông ta mặc một cái áo khoác ngoài dài màu đen, rất nhàu nát, giày thì bết đầy bùn. Da mặt ông ta không có vẻ nhợt nhạt nhưng là một màu vàng sậm ngả sang màu xám. Cái mũi nhọn và cái cằm hẹp, những vết nhăn sâu chạy dài từ hai gò má cao xuống cằm tạo cho ông ta một cái vẻ như cười mặc dầu cặp mắt sâu màu mật của ông ta không có vẻ gì là cười cả. Điều đáng chú ý nhất trên mặt ông ta là sự không cân đối của nó. Người lạ đội một cái mũ nồi có vành rất hẹp phía sau đầu mà nếu dùng chữ lệch thông thường thì không thể diễn tả đúng độ nghiêng của nó. Nó được đội chụp vào phía sau sọ như theo một thói quen thiêng liêng vậy, và cái mặt thỏn chường ra một cách dữ tợn dưới bộ dạng hờ hững.
   Nhìn toàn diện ông ta có vẻ kỳ dị hơn là xa cách. Việc ông ta đội nón một cách kỳ cục cũng là một cách giải thích gián tiếp rồi, giống như một con vật đang trình diễn một trò hề vậy. Như thể ông ta là một con vật xa xưa nào đó mà ngay cả khỉ đột đội mũ nồi cũng chỉ là con vật tầm thường. Ông ta ngồi hai vai rút lại và hai bàn tay đút vào hai túi áo khoác. Cái tư thế không thoải mái đó của ông ta không hẳn là do chiếc ghế quá cứng mà do đó là một chiếc ghế thì đúng hơn.
   Anh thanh niên nhận thấy ông ta không thích nói chuyện lắm. Anh gợi chuyện liên tục, uyển chuyển về mọi vấn đề nhưng vẫn