Truyện :
Số trang :
16
3
admin
2012-06-05 07:15:28
2511
4
Chuyển đến trang :
   Nhưng ngoài những điểm đó ra. Phải nói là ông ta cao lớn và thật phong độ, quả thật với dáng dấp này, ít có người đàn ông Việt Nam nào sánh được cái oai phong như ông Luận. Với nước da ngăm ngăm đen, thân thể cường tráng và những bắp thịt thậtrắn chắc. Ngày đưa cha Hoa ra nghĩa trang. Ông mặc một bộ vét mầu đen, áo sơ mi trắng, nổi bật trong đám quan khách. Cặp mắt của ông buồn thăm thẳm. Hoa chưa hề thấy một người đàn ông nào hấp dẫn như ông. Tuy mới mười sáu tuổi, nhưng bỗng nhiên nàng bị rơi vào sự thu hút của một mãnh lực thiên thần tình ái ngất ngư không tưởng.
   Sáng hôm đưa cha Hoa tới nơi an nghỉ cuối cùng xong, có một số bạn bè theo về tận nhà để chia sẻ những bất hạnh, không ai ngờ đã đổ xuống gia đình nàng như vậy. Trong đó lại có ông Luận, nhưng ông không tới liền khi đám tang vừa chấm dứt, mãi tới chiều tối mới lái xe tới. Lần này ông ta mặc một bộ đồ veste mầu trắng. Dáng điệu của ông Luận càng thêm hào hoa phong nhã, cặp mắt của ông 16ng lánh phản chiếu ánh đèn trông thật oai phong.
   Hoa lén nhìn ông ta suốt buởi nói chuyện với mẹ. Có lẽ từ ngày tới tuổi dậy thì, Hoa chưa hề thích một người đàn ông khác phái nào như thế. Vì sinh ra và lớn lên tại Mỹ, lứa tuổi những đứa như Hoa trưởng thành rất sớm, ngay trong trườnghọc, đã có nhiều bạn trai ve vẫn tán tỉnh nàng. Nhưng Hoa chưa hề rung động bởi những thằng con trai khác màu da, trông lấc cấc, ngờ nghệch tới ngu độn.
   Có phải là định mệnh, Hoa đã gặp ông Luận trong hoàn cảnh cô đơn và buồn tủi này. Nàng nhìn ông mộtcách chăm chú và có cảm tưởng nhưông là một người gần gủi và thân thiết nhất trong gia đình mình, khác hẳn với những người trong đám quan khách tới phân ưu như cho có lệ.
   Sau bữa cơm tối, mọi người đều ra vườn sau uống trà. Hoa nghe thấy ông Luận nói với mẹ nàng:
   - Cúc này, từ nay trở 'đi, em phải cố gắng chấn tỉnh để đối phó với cuộc sống sau này.
   Mắt mẹ Hoa tràn dầy cảm kích. Có lẽ không phải mộtí mình Hoa mà cả mẹ nàng cũng đang cảm thấy ông Luận là người gần gủi nhất của gia đình lúc này.
   Hoa lững thững vòng qua hông nhà, một mình lặng lẽ tới cây thông già, ngồi xuống chiếc ghế xích đu dưới gốc cây Chiếc ghếnày là vật nàng thích nhất trong thời thơ ấu. Hoa nhớ lại những buổi chiều ra ngồi đây chơi với mẹ và ba. Ngước mặt lên nhìn những tàng cây tăm tối âm u, ánh trăng không đủ sáng lọt qua những chùm lá thông dầy đặc. Hoa nhìn về phía biệt thự, trong lòng thấy xót xa bồi hồi. Gia đình Hoa chỉ có ba người. Sau khi nàng phải vào nội trú, gia đình chỉ còn có ba má. Cả hai người suốt ngày bận bịu với những thương vụ của công ty, nhưng sau này mẹ Hoa đuối sức nên không còn tiếp tay với ba được nữa, và bà ở nhà nghỉ ngơi. Hoa biết, lúc này hơn bao giờ hết, mẹ Hoa lại thấy cô đơn và nhớ nàng rất nhiều. Bây giờ cha Hoa lại lìa đời, còn lại hai mẹ con trong căn nhà to