Truyện :
Số trang :
12
1
admin
2011-07-31 09:07:50
1931
2
Chuyển đến trang :
Đám tang thằng cu Hoàng

   Trong đám tang thằng cu Hoàng, bà Sáu cứ ngất đi sống lại. Người ta tiêm cho bà không biết bao nhieu là mũi trợ tim, không thì bà đã đi theo nó rồi. Ông Sáu dỉu bà về nhà để bà nghỉ ngơi, tác khỏi tiếng trống kèn inh ỏi, nhưng nào có yên, nhà bà ngay sát với nhà thằng cu Hoàng. Bà khổ sở, đau đớn, dằn vặt mấy hôm mà trông bà già đi nhiều quá. Mẹ thằng cu Hoàng cũng vậy, cứ tỉnh rồi lại ngất. Lúc đưa thằng cu Hoàng cũng vậy, cứ tỉnh rồi lại ngất. Lúc đưa thằng cu Hoàng ra ngoài đồng, trời mưa to, đường lầy lội đến khổ. Mẹ thằng cu Hoàng và bà Sáu luôn có người túc trực ở bên không thể đưa nó đi được.
   - Không! Tất cả là tại tôi! Tại tôi! Sao tôi không chết đi cho thằng Hoàng nó sống.
   Bà Sáu cứ gào lên những câu kiểu như vậy. Những tiếng kêu rên thảm thiết của bà khiến cho những ai có mặt trong đam tang vừa giận vừa thương bà. Có người lo xa, rồi sau đám tang, không biết quan hệ giữa nhà bà với gia đình thằng cu Hoàng sẽ ra sao.
   Số là hôm đó, chị Tính - mẹ cu Hoàng chạy vội ra chợ mua thêm một ít cua chiều nấu canh nên nhờ bà Sáu trông hộ thằng Hoàng. Thằng bé bụ bẫm, thông minh, hiếu động, ai cũng yêu quý nó, đặc biệt ông bà Sáu gần 50 tuổi rồi mà chưa một lần được làm cho, làm mẹ.
   - Ừ. Cứ để đấy, chị trông cho. Tiện thể mua cho chị mớ rau cải.
   - Vâng. Bác trông hộ. Em về ngay thôi.
   Thằng Hoàng cũng quý bà Sáu nên không đòi đi theo, nó cứ quẩn quanh bên cạnh nên bà Sáu cũng thoải mái theo dõi bộ phim yêu thích trên vtv.
   - Chị Sáu ơi, hết rau rồi chị ạ. Chị cho em xin thằng cu Hoàng.
   - Ơ, nó vừa ở đây mà, Hoàng ơi, Hoàng…
   Hai người đàn bà cuống quýt đi tìm thằng bé. Gọi mãi, gọi mãi không có tiếng trả lời, chị Tính bắt đầu sụt sùi… Bà Sáu khó xử và lo lắng nhờ hết người này đến người kia đi tìm mà chẳng thấy thằng bé đâu.
   Ông Sáu cũng dậy từ sớm để bắt đầu cuộc tìm kiếm mới. Khi ông vừa đặt chân ra bờ ao thì thấy xác thằng Hoàng nổi lềnh phềnh trên mặt nước. Có lẽ cảnh tượng này sẽ ám ảnh ông suốt cuộc đời còn lại. Ông suýt ngất đi, mãi mới gọi người đến vớt nó lên. Thật tội nghiệp cho nó, người trương phình lên, mặt trắng như trát vôi bột, hai mắt thao láo nó nằm thẳng đuột trên bờ ao. Người ta cố tìm cho nó một cái khăn trắng để đắp lên cái thi thể. Chưa ai dám bảo cho chị Tính. Chỉ có bà Sáu, bà vuốt mắt cho nó, rồi lăn đùng ra.
   Thằng Hoàng mới bốn tuổi. Theo luật lệ ở làng trong đám ma không được dùng trống kèn, vì nó chưa thành người lớn và phài đi chôn ngay vì nó chết từ mất hôm nay rồi. Nhưng trước nỗi