Truyện :
Số trang :
6
1
admin
2011-10-02 06:59:05
1919
2
Chuyển đến trang :
Đêm bướm ma

   Riêng Thuận trông thấy nó. Đó là một con bướm to cỡ bàn tay. Đôi cánh điểm vằn nâu và xanh biếc của nó xõa im lìm trên bậc thềm mé lối đi. Đoàn dự hội nghị bảo tồn văn hóa Tây Nguyên đi qua rầm rập, vậy mà không ai bắt gặp con bướm. Thuận lại gần, ngần ngại chạm tay vào. Cánh bớm khẽ động đậy. Thuận lập tức rụt tay lại. Một luồng ớn lạnh. Từ bé Thuận vẫn vừa sợ vừa thích những con bướm ma. Chúng đẹp một cách rầu rĩ, huyền bí, thách đố. Và thông thường, chẳng bao giờ nàng gặp chúng, trừ phi chúng sắp chết. Như hôm nay chẳng hạn. Con bướm ma này không biết từ đâu đến, nằm xập xệ bên đường dưới gốc cây ngọc lan trong biệt điện. Nơi đây, xưa kia đã in gót sen của các phi tần. Thuận ngước lên những vòm cây cổ thụ xanh thẫm tuyệt đẹp và tự hỏi: Ngày xưa, mỹ nhân nào đã được vua dìu trên cánh tay đưa về động phòng trong biệt điện thênh thang này? Bao năm đã trôi qua. Ông vua cuối cùng giờ đã sống nốt những ngày cuối đời trong một chung cư ở Pháp. Song biệt điện này vẫn phảng phất mùi đế vương. Trong vẻ hoang phế còn có chút gì đó thiêng liêng và thành kính. Lìa bỏ cõi đời trong một chung cư, biết đâu hồn ông đã tìm về lơ lửng đêm nay trong biệt điện và phả vào buổi chiều xám sẫm này mịt nỗi buồn lạnh lẽo bể dâu?
   Sợ người qua lại xéo lên con bướm, Thuận cố nén sợ hãi, run run nâng cánh bướm ma đặt vào tờ báo nàng vừa mới mua đang
cầm tay, mang về đặt bên cửa sổ. Nàng hé cửa. Cửa sổ được chắn bằng những song sắt uốn hoa lá màu xanh. Có lẽ đêm nay con bướm sẽ hồi lại.
   Nàng để con bướm đậu trên bậu cửa, rồi quay ra bàn pha trà. Cảm thấy như có ai nhìn mình chằm chằm từ phía sau, nàng quay phắt lại. Nhưng không thấy gì khác. Trời đã tối. Cây cối ngoài vườn đứng lặng. Cánh ướm vẫn nằm im trên tờ báo. Nàng thở phào quay lại. Rót nước ra cái chén sứ rẻ tiền trông thấy nhan nhản khắp hè phố, thong thả nấm nháp thỏi kẹo mè xửng một người bạn ở Huế vừa cho.
   Rồi Thuận buông rèm cửa sổ. Tấm rèm xanh thẫm nặng nề vung ra một làn bụi lưu cữu khiến nàng hắt hơi. Theo thói quen, Thuận trút bỏ quần áo, bước lên giường. Tấm gương lớn ngang dọc những đường rỉ đặt cuối phòng in mồn một thân thể nàng. Bộ ngực trĩu xuống với đầu vú màu nâu nhạt ửng hồng hơi chúc xuống thùy mị dịu ngọt. Đôi vai dìu dịu chảy xuôi tôn cao chiếc cổ có ba nốt ruồi xếp thành chuỗi hạt đỏ luôn luôn chuyển động theo hơi thở. Làn da bụng qua ba lần sinh nở vẫn không gợn vết nhăn. Và xa xa dưới kia giữa hai hàng đùi và một vòng hông nở nang hơi thái quá, bồn cỏ óng ánh màu hạt dẻ vẫn căng đầy vẻ thơ trẻ. Đôi chân duỗi dài những đường lượn cong nhẹ nhàng phủ mơn man một lượt lông tơ ngắn mượt mà làm dịu bớt màu trắng muốt của làn da. Lâu lắm rồi nàng mới có dịp ngắm kỹ thân mình, một thoáng buồn vì nhận ra rằng, theo tuổi tác, bộ ngực đã trĩu xuống hơn xưa kia. Rồi với