Truyện :
Số trang :
6
3
admin
2011-10-02 06:59:05
2428
4
Chuyển đến trang :
tay tắt đèn, nàng chui vào chiếc chăn mà cô bồi thề sống thề chết rằng mới giặt. Vậy mà chăn vẫn sặc mùi ẩm mốc. Mặc kệ, nàng định làm một giấc cho đã mấy ngày đi đường vất vả.
   Nàng chìm rất nhanh vào giấc ngủ không mộng mị. Cỡ hai tiếng đồng hồ, thốt nhiên nàng tỉnh giấc. Xung quanh vẫn im phắc không tiếng động. Nàng chợt nhận ra hơi thở của mình ngắn và gấp gáp hơn bình thường và chợt mơ hồ lo sợ. Nàng bật đèn lên nhìn con bướm ma. Đôi cánh to lớn lạ thường của nó vẫn trải rộng trên bậu cửa sổ. Con bướm giương to đôi mắt nhìn nàng. Cái nhìn của con bướm bỗng khiến Thuận bối rối. Nàng cúi đầu xuống, nhận ra mình hoàn toàn trần truồng. Nàng hối hả chui thật nhanh vào chiếc váy ngủ lùng thùng màu tím, nhảy đại lên giường, kéo chăn lên ngang cằm, cố nhắm mắt lại nhưng không dám tắt đèn nữa.
   Bỗng có tiêng sột soạt mơ hồ, Thuận khẽ hé mắt. Và cái nhìn đầu tiên của nàng vẫn bị hút về bậu cửa sổ. Con bướm không còn ở đó. Nàng bỗng cảm thấy lo sợ liền bật dậy, nhảy chồm tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Đêm vẫn sẩm tối, le lói vài ánh sao mờ. Hương hoa ngọc lan nồng nàn choàng lên biệt điện. Biệt điện hào hoa nay đã biến thành khách sạn hạng xoàng đẫm mùi son phấn. Nhưng hương hoa ngọc lan như hơi thở của một người đàn bà sang cả và nồng nhiệt phả dài dọc khắp khu vườn, trả lại cho biệt điện vẻ hào sảng thuở nào.
   Làn hương nồng nàn ban đêm ấy quyến rũ nàng mở cửa phòng, bước dần dà theo mấy chục bậc tam cấp xuống vườn.
Nàng đi nhanh tới đám cỏ tóc tiên trồng bên dưới cửa sổ tìm con bướm. Nàng muốn xem nó đã bay đi hay đã rơi từ tầng hai xuống với đôi cánh nát. Nhưng đám cỏ với những bông hoa trắng thiêm thiếp sương vẫn đang ngủ yên. Con bướm đã biệt tăm.
   Sương và cái lạnh dìu dịu ban đêm ở cao nguyên làm nàng run rẩy vì trên người chỉ có chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng. Nàng rùng mình nhìn ra xung quanh. Những gốc cây với tán đen sẫm bắt đầu cựa quậy. Một cơn gió lạnh buốt thổi đến như tiếng than thê thiết. Nàng chợt nghĩ đến phim “Ma cây” của Mỹ, nhớ đến hình ảnh cả rừng cây bỗng rùng rùng săn đuổi nhập vào con người làm biến dạng khuôn mặt, nàng run bắn, tóc gáy dựng ngược. Cố trấn tĩnh mà không được, chân nàng khuỵu xuống, rồi nàng gục xuống bên bậc tam cấp.
   Tất cả diễn ra lờ mờ như trong sương. Hình như có ai đó bế nàng vào phòng. Hình như nàng được ẵm trên một cánh tay đàn ông trong nhịp bước đu đưa tình tứ. Hình như người đàn ông đó mặc áo choàng lụa và có những nếp nhàu rên lên êm ái dưới sức nặng của thân mình nàng. Hình như có một bàn tay vuốt dài từ trán xuống ngực, qua đùi và dừng lại ở gót chân tái nhợt của nàng khiến chúng ửng hồng. Hình như đã có ai đó nằm xuống cạnh nàng bên gối. Có một mùi đàn ông mặn, đắng cuồng si pha lẫn mùi ngọc lan nồng nàn đang chảy ùa từ cánh cửa sổ mở rộng vào khiến nàng ngây ngất. Có một đôi mắt đàn ông đang đăm đắm nhìn nàng từ bên trên. Đôi mắt ấy lặng lờ,