Truyện :
Số trang :
8
1
admin
2013-08-13 10:37:34
1530
2
Chuyển đến trang :
Đền thờ làng tôi có ma

   Đây là câu chuyện có thật mà mọi người trong làng tôi ai cũng biết.
   Làng tôi có một ngôi đền hoang, nằm giữa cánh đồng trũng mênh mông nước. Ngôi đền đó thờ ai không ai biết. Chỉ biết ngôi đền đó rất cũ kỹ, rêu phong đầy, đêm đêm đom đóm bay lập loè, ma trơi chập chờn quanh đền.
   Đền nằm cạnh cây đa cổ thụ um tùm toả bóng. Chả ai để ý đến ngôi đền, và đốt nhang cho đền. Buổi trưa cũng như buổi tối, ngôi đền lúc nào cũng âm u vắng vẻ…
   Một đêm tháng chạp. Trời mưa. Gió rít u u. Rất lạnh.
   Tôi và Diễn ra cánh đồng bắt ếch. Mùa này ếch rất nhiều, tiếng vang cả đồng. Lúc đi ngang ngôi đền vắng, tôi chợt thấy có người từ trong đền đi ra. Đó là người đàn ông cao lớn, vẻ mặt hung dữ. Tôi bảo Diễn:
   - Này Diễn, cậu có thấy lạ không? Ban đêm, có người từ đền đi ra. Ông ta đi đâu nhỉ? Mà sao có mặt ở ngôi đền đêm hôm khuya khoắt như vậy?
   Diễn ngạc nhiên:
   - Ù, thật sự không hiểu nổi! Ông này bí hiểm, mặt mày dữ tợn, hay là kẻ trộm?
   Tôi vội vã:
   - Ta phải theo dõi ông ta xem ông ta đi đâu!
   Diễn gật đầu. Cả hai chúng tôi rón rén theo bước chân người
đàn ông bí ẩn.
   Ông ta đi rất nhanh, không hề ngoái đầu lại. Phút chốc ông ta dừng bước trước một ngôi nhà tranh, ở sát chân núi Giăng Màn.
   Diễn thì thầm:
   - Ông ta ghé nhà chị Thuận. Chị Thuận ở một mình, rõ là hắn muốn ăn trộm. Chúng ta phải bắt sống hắn!
   Tôi trầm ngâm:
   - Ừ nhưng nhà chị Thuận có gì mà ăn trộm nhỉ? Chị ta nghèo nhất xóm…
   - Dù sao, cũng phải đề phòng.
   Chúng tôi chuẩn bị gậy tre và theo dõi gã đàn ông. Gã gõ cửa, phút chốc chị Thuận ra mở cửa, vẻ mặt rạng rỡ:
   - Anh La Nham, sao hôm nay anh đến muộn quá vậy? Em chờ anh mãi!
   Người đàn ông cười khùng khục:
   - Đàng lẽ anh đến sớm, nhưng vì có hai đứa trẻ cứ quanh quẩn đền nên không thoát ra được phải chờ chúng bắt ếch, mới đến với em.
   Chị Thuận tò mò:
   - Đêm hôm lạnh lẽo, chúng ra đồng làm gì nhỉ? Hay là chúng biết chuyện của chúng mình? Em sợ quá anh La Nham à.
   La Nham bế chị Thuận trên tay, rồi bước vào nhà. Lát sau nghe tiếng rên rỉ của chị Thuận. Diễn cười:
   - Chị Thuận này cũng ghê thật. Có người tình mà giấu biệt. Kể ra chị ta cũng đẹp đấy chứ. Nghe tiếng rên cứ ngỡ chị ta bị