Truyện :
Số trang :
44
1
admin
2011-08-11 05:53:15
3145
2
Chuyển đến trang :
Đồi thiên thu

   Giấc ngủ kéo dài hơn dự kiến, có lẽ do thời tiết mát mẻ, mà cũng có thể do cơn mệt của một ngày đường đi qua những đoạn đầy bụi và gập ghềnh, nên Mỹ Uyên ngủ say chưa từng thấy. Lúc tỉnh giấc, Uyên đưa tay xem đồng hồ thì không khỏi giật mình, đã hơn l giờ sáng! Như vậy cô đã ngủ đến hơn 6 giờ liền!
   Vừa lúc ấy, có tiếng gọi khẽ ngoài phòng:
   - Cô Út ơi, cô dậy chưa?
   Biết đó là tiếng của chị người làm Tư Sương, nhưng Uyên vẫn còn vươn vai trên giường chưa chịu lên tiếng. Phải cho chị ta lặp lại lần thứ hai thì Uyên mới đáp:
   - Dậy rồi. Có gì không chị Tư?
   - Dạ, nãy giờ tôi gọi cả chục lần mà cô không lên tiếng, tôi đoán cô còn ngủ nên thôi. Tôi muốn dọn mâm cơm ra, sợ để trong phòng kiến, gián bâu.
   Lúc này Mỹ Uyên mới nhớ ra, hồi 6 giờ chiều chị ta có dọn vào phòng cô mâm cơm nóng sốt, mời cô ăn, nhưng lúc đó do mệt nên Uyên dự tính nằm nghỉ một lúc sẽ ngồi dậy ăn, bởi thật sự lúc ấy cô đang đói... nhưng ngủ quên luôn tới giờ.
   - Mâm cơm hả?
   Uyên lúc này mới chịu nhảy xuống giường và mở cửa phòng trong tư thế mắt nhắm mắt mở:
   - Chị vào lấy ra hâm lại giùm tôi, tôi ngủ quên...
   Tư Sương rất mến cô chủ nhà này, nên vui vẻ bảo:
   - Ngủ ngon hơn ăn mà cô!
   Bước tới chỗ đặt mâm cơm, bỗng chị ta kêu lên:
   - Ủa, cô Út... ăn rồi mà?
   Mỹ Uyên giật mình:
   - Ăn hồi nào? Sau lúc chị đem cơm vào là tôi ngủ liền một mạch tới giờ này, ăn uống gì đâu!
   Chỉ mâm cơm đã sạch thức ăn, Tư Sương cười:
   - Tưởng cô Út chê đồ ăn nấu vội của tôi, nào ngờ cô ăn ngon miệng quá!
   Uyên bước tới nhìn vào mâm cơm, ngạc nhiên kêu lên:
   - Tôi đâu có ăn!
   Tới phiên Tư Sương ngạc nhiên:
   - Vậy ai ăn?
   Chị ta quay về phía cửa hỏi:
   - Cô ngủ có đóng cửa không?
   Uyên đáp quả quyết:
   - Tôi khóa rồi còn gài chốt nữa! Vừa rồi tôi mở ra thì chốt khóa còn nguyên mà.
   Nhìn lại cửa sổ vẫn còn chốt bên trong, Tư Sương cau mày:
   - Đâu có ai lọt vào đây được? Mà cô Út...
   Chị ta định hỏi lại xem cô chủ mình có lầm lẫn, ăn rồi mà quên... nhưng Mỹ Uyên như đã đoán được ý của chị, vội nói ngay:
   - Bụng tôi còn đói cồn cào nè, sao có chuyện kỳ vậy?
   Uyên hỏi lại: