Truyện :
Số trang :
14
1
admin
2015-10-12 08:09:29
2440
2
Chuyển đến trang :
Đứa Con

   Nếu nói câu chuyện trên là về vấn đề vong quỷ vất vưởng, không quên biết mà tìm cách hãm hại người sống là một chuyện. Thế nhưng nếu như người sống lại trực tiếp quen biết và có quan hệ hay như liên quan với vong quỷ thì liệu hậu quả sẽ còn nguy hiểm đến mức độ nào? Cái này thực ra rất là khó nói, và nó còn phụ thuộc vào mối quan hệ của người còn sống và cái vong quỷ đó trước khi chết. Để nói rõ hơn ở đây, xin được lấy ví dụ như sau. Hai người yêu nhau, nguyền thề sống thề chết bên nhau. Thế nhưng rồi chỉ vì một lý dó gì đó, mà hai người đó không đến được với nhau. Một người đau khổ chết đi trong lòng mang oán hận cô đơn, còn một người thì vẫn sống bình thản và bước tiếp bên cạnh người khác. Cho dù trước khi chết, cái vong quỷ đó có thân thiết hay tốt đẹp như thế nào, nhưng có lẽ khi chết đi rồi, con người ta sẽ chỉ còn oán hận và khổ đau mà thôi. Tại sao tôi lại đưa ra cái ví dụ như thế này? Chẳng là cái câu chuyện cuối cùng mà tôi nghe chị Kim kể lại sẽ phần nào khiến cho các bạn hiểu thêm được một vài điều, mong các bạn sẽ cảm thấy thích. ... Việt Nam vào khoảng 1967 … -Em ở nhà mạnh khỏe nhé, đợi khi nào hòa bình anh sẽ về cưới em. Tâm đứng đó bùi ngùi, không biết chị đã khóc bao nhiêu nước mắt khi mà Khải nói với chị ta rằng anh có giấy nhập ngũ. Khải đã dùng mọi lời lẽ để an ủi, động viên và hứa rằng anh sẽ về để cưới chị ta. Tuy rằng Khải có dùng lời lẽ êm
dịu và bình tâm bao nhiêu, nhưng trên thực tế là cậu ta đang giấu đi cái nỗi buồn chia ly khi mà người mình yêu bao năm nay đến ngày sắp cưới thì lại có giấy nhập ngũ. Tâm đứng đó nước mắt đầm đìa, chị ta cứ túm chặt lấy áo của Khải, và cứ thế chị giữ chặt lấy anh ta như thể không muốn anh ta đi đâu cả. Mặc cho người nhà của Tâm và Khải đều có mặt ở đó để động viên Tâm, nhưng xem ra chị ta vẫn buồn phiền lắm. Thế rồi chị Tâm nói giọng nghẹn ngào, có pha lẫn tiếng nấc: -Anh … anh nhớ bảo trọng nhé … em … em vẫn luôn đợi anh về đó… Khải lúc này ôm Tâm vào lòng, anh ta đưa tay lên vuốt mái tóc của cô, giọng nói ân cần: -Anh hứa … anh hứa với em, anh sẽ về cưới em mà… Còn đang đứng đó ngậm ngùi, một người bạn cùng làng nói lớn: -Đi thôi Khải ơi. Khải nghe bạn gọi cũng đành ngậm ngùi chia tay Tâm để lên đường nhập ngũ. Khải trên mình là bộ đồ mầu xanh lá cây, anh ta vừa đi vừa vẫy tay về phía Tâm và nói lớn: -Tâm đợi anh nhé … anh sẽ về cưới em… Chỉ có chị Tâm là vẫn đứng đó sụt sùi, chị ta lúc này trong lòng cũng chỉ còn biết thầm mong cho Khải, hay như những chiến sĩ bộ đội yêu nước kia có thể bình an trở về mà thôi. Thời gian cứ thế trôi qua, diễn biến ngoài chiến trường càng ác liệt hơn nữa. Thế rồi chị Tâm cứ thế ở nhà bùi ngùi chờ đợi cái ngày anh Khải sẽ quay về và lấy chị ta. Chị Tâm mối lần có người đưa thư từ ngoài mặt trận về, chị lại chạy ra coi coi Khải có gửi thư gì cho chị hay không? Thế nhưng vẫn không có thư từ gì của anh Khải gửi về, thêm vào đó, chị Tâm còn như chết lặng