Truyện :
Số trang :
14
3
admin
2015-10-12 08:09:29
2440
4
Chuyển đến trang :
người đi mỗi khi chị chứng kiến người trong làng nhận được giấy báo tử của con họ, chị Tâm đã không biết bao lần tự hỏi lòng mình rằng có bao giờ anh Khải đã hy sinh ngoài chiến trường rồi hay không? Thế nhưng chính cái tình yêu mãnh liệt của chị Tâm dành cho anh Khải đã giúp chị ta loại bỏ được những cái suy nghĩ không hay đó, thế rồi chị Tâm lại tiếp tục đợi, chị một lòng một dạ đợi anh Khải về mà không biết được rằng cái tuổi xuân của mình đang dần dần mờ nhạt theo dòng chảy của thời gian. Một năm, rồi thì hai năm, cứ như thế, thời gian trôi qua rất nhanh, thế nhưng với những người đang mong ngóng một cái gì đó, thì thời gian gần như là ngưng đọng và vô tận. Tâm bây giờ đã gần ba mươi, nhưng chị vẫn quyết tâm một lòng một dạ đợi anh Khải. Chị đã nhiều lần cùng với gia đình của anh Khải gửi thư tới tiền tuyến nhưng tuyệt đối vẫn không có một chút gì hồi âm, và tính đến thời điểm này, ngay đến bố mẹ của anh Khải cũng bắt đầu có cái ý nghĩ rằng Khải đã hy sinh ngoài chiến trường rồi. Thấy rằng chị Tâm là một người con gái tốt, hơn thế nữa bố mẹ Khải đã coi chị như con, nên lại càng không muốn chị ta phải vứt bỏ tuổi thanh xuân mà đợi con trai mình, một chiến sĩ bộ đội mà có lẽ là đã hy sinh rồi. Cuối cùng, bố mẹ Khải đã giới thiệu cho Tâm một người cháu làm ở hậu phương chuyên lo liệu vấn đề giấy tờ và sổ sách. Lúc đầu thì chị Tâm nằng nặc không chịu, chị ta cứ khóc nức nở và nhất quyết đợi anh Khải về. Người chiến sĩ bộ đội kia thấy tình yêu của chị Tâm quá mạnh mẽ, anh ta cũng đã hết lòng hết sức nhờ
đồng đội tìm cách liên lạc với anh Khải. Thế nhưng vì chiến tranh ác liệt, kết quả vẫn là không. Phải mất thêm hơn một năm nữa cuối cùng thì chị Tâm mới đành gạt nước mắt và cho anh bộ đội làm việc tại hậu phương này có một cơ hội. Nhừng đời nào ai biết được chữ ngờ, anh Khải đã không chết, mà đơn giản chỉ là vì đơn vị của anh được giao nhiệm vụ đóng chốt tại một địa phận ác liệt, anh ta đã mấy lần tìm cách gửi thư liên lạc về nhưng coi bộ không có lá thư nào là về được tới tay của cha mẹ anh ta hay như là chị Tâm cả. Nhưng rồi cái gì đến thì cũng đã đến, trong đội anh có người bạn được phép xuất ngũ do bị thương quá nặng. Anh Khải đã nhờ bạn chuyển một lá thư tới tay bố mẹ mình và cho chị Tâm. Người đồng đội cùng làng nhận lời cầm thư về, nhưng khi về đến nơi, sự việc vỡ lở, chị Tâm đã lấy chồng. Người chiến sĩ bộ đội này quá thất vọng, anh ta gửi ngay một là thứ cho anh Khải. Anh Khải cầm thư đọc mà không tin vào mắt mình, lòng anh ta quặn đau mỗi khi nghĩ đến việc người mình yêu bao năm cuối cùng đã sang ngang. Ngay cái ngày mà anh Khải đọc được cái lá thư đẫm lệ đó cũng chính là ngày đơn vị anh bị kẻ địch đánh tan. Anh Khải đã ngã xuống, anh đã chết trong oán hận và cô đơn, một cái chết khó lòng mà siêu thoát được. Sau này bố mẹ anh Khải biết tin cùng tìm đủ mọi cách để tìm cho ra được hài cốt của anh nhưng có lẽ là không thể. Về phần chị Tâm, khi được mọi người nói là lúc mà chị lấy chồng là anh Khải vẫn còn sống, chị Tâm ngay lúc đó thì như chết lịm đi, chị đã không khóc mà