1
admin
2013-08-03 04:23:40
1375
2
Chuyển đến trang :
Gặp ma lúc nửa đêm ngoài bãi biển

   Biển đầy nắng và gió cùng với những bãi cát vàng trải dài rực rỡ… Nhưng đó chỉ là những gì ta thấy vào ban ngày, khi mà bãi biển trở lên đẹp như một thiên đường, và rất rất ít ai biết đc rằng trái ngược với thiên đường ấy là bãi biển buổi đêm, với những cơn gió thổi rít tùng cơn vào đất liền mang theo đó là những vị khách mà không phải ai trong số chúng ta cũng có thể thấy đc. Và câu chuyện của tôi sau đây kể về một trong số những vị khách ko hề thân thiện ấy mà tôi đã có lần đc gặp…
   bai bien ma quai Kinh Dị Bãi Biển Lúc Nửa Đêm
   (Part 1 – Cái xác chết trôi)
   Mùa hè năm ấy, tôi cùng gia đình đi biển du lịch, vì nhà tôi ở Hải Phòng – Thành phố biển, và từ nhà tôi ra biển khoảng 20km, cũng ko xa lắm nên nhà tôi dự định đi 2 ngày 2 đêm và chúng tôi dự định đi vào buổi chiều cho mát. Chiều hôm ấy, tầm 5h cả gia đình tôi chuẩn bị đầy đủ mọi thứ như đồ ăn thức uống và quần áo tắm rồi lên đường ra biển. Chuyến đi đúng ra là sẽ rất vui nếu như tối hôm ấy tôi không gặp nó…
   Từ nhà tôi đi ra biển mất khoảng 20 phút đi xe máy, và khoảng 5 rưỡi là chúng tôi đã có mặt tại khu 2 Đồ Sơn. Cả nhà tôi nhanh chóng tìm đc một nhà nghỉ nhỏ ở gần bãi biển. Vào phòg thay đồ xong chúng tôi xuống biển tắm mát và ngồi ăn đủ thứ hải sản ở đó. Đêm thứ nhất mọi chuyện diển ra thật bình thường và vui vẻ cho đến sáng ngày hôm sau, cả bãi biển trở
nên xôn xao nhộn nhịp hẳn lên vì những người dân chài sống gần khu một vớt đc xác của một người thanh niên trôi dạt vào bờ. Cái xác có vẻ như đã lênh đênh trên biển từ rất lâu rồi và tất nhiên là vì tính tò mò nên tôi cũng có mặt ở đó xem người ta vớt xác, Và lúc này tôi mới chợt nhớ là mấy hnay đài phát thanh ở biển thường hay phát 1 đoạn tin tìm 1 nam thanh niên bị mất tích, chắc cái xác này là của người thanh niên ấy.
   Cái xác có lẽ cũng sẽ rất bình thường giống như bao cái xác khác chết trôi mà tôi đã được thấy trên phim ảnh hay tivi nếu như nó vẫn đc để nằm úp mặt xuống cát. Đến khi công an đến và họ lật cái xác ấy lên thì tôi bất giác thốt lên một câu nói :
   “Đm tởm thế, đéo gì mà mặt mũi nham nhở nhìn kinh vãi đái. Đã éo biết bơi còn ti toe, chắc sỹ gái nên bị nước nó cuốn ra biển đấy mà, cho chết bà nó đi cho rộng đất”
   Vừa dứt lời thì tôi thấy hình như đầu của cái xác ấy từ từ quay sang và nhì về phía tôi và ngón tay nó cử động chỉ thẳng vào mặt tôi. Cái gương mặt bị cá rỉa nham nhở, mất một con mắt và trương sình lên phát ra mùi hôi thối cũng với cánh tay bị nước biển làm bợt từng mảng da khiến tôi cảm thấy kinh hãi. Tôi bất giác lùi lại và dụi mắt thì thấy mấy ông bác sỹ vẫn đang khám nghiệm tử thi còn cái xác thì vẫn nằm im như lúc đầu. Tôi thầm nghĩ: “chắc mình bị say nắng hay hoa mắt nên nhìn nhầm thôi chứ chết từ lâu rồi thì cử động hế éo nào đc.
   Tôi quay trở về phòng nghỉ và không hề biêt rằng vì câu nói ko hề suy nghĩ ấy mà tôi đã suýt phải trả giá bằng chính mạng