Truyện :
Số trang :
4
1
admin
2012-02-12 09:24:32
1912
2
Chuyển đến trang :
Giấc mơ

   Khi vô tình nghe mấy nữ đồng nghiệp trong phòng kể nhau nghe về mộng mị chiêm bao, anh giật mình. Bất chợt, anh nhận ra đã rất lâu, mình không có một giấc mơ nào. Bất kể đó là một giấc ngủ ngắn ban ngày hay cả giấc ngủ dài ban đêm. Anh không thể nhớ một chút gì. Trống trải hoàn toàn trong bộ nhớ của anh. Dĩ nhiên, anh không phải là một nhân vật ra gì để được đưa vào một phòng thí nghiệm Y khoa nào đó mà ghim mà gắn vào đầu những dây nhợ lằng ngoằng, xem anh thật sự không mơ hay chỉ đơn thuần vì anh không thể nhớ ra được khi tỉnh thức.
   Anh loay hoay với sự việc kỳ lạ xảy ra cho bản thân cả tuần vất vả. Anh chẳng dám hỏi ai, kể cả mấy thằng bạn thân nhứt, mà thật ra anh thì có mơ mà có bạn thân. Vợ anh thì khỏi bàn, cô ấy thậm chí không quan tâm tới chuyện anh có ngủ hay không nữa. Giá có một thằng con - dù nhỏ xíu - anh sẽ thầm thì với nó như cái gã trong truyện đời xưa nói thầm chuyện bí mật vào đất để chôn đi.
   Loay hoay mãi, anh đâm ra khủng hoảng. Như một cơn bão đến từ từ, chậm mà chắc, lừ đừ mà mạnh dần lên trông thấy.
   Anh thử cho đông hồ reo giữa đêm - vào nhiều giờ giấc khác nhau - thầm mong việc bất chợt thức giấc sẽ không làm anh quên béng cái chiêm bao vừa xảy ra - nếu nó có trong giấc ngủ của anh. Suốt một tuần sau đó, anh trắng tay, thua cuộc hoàn
toàn. Không một tăm tích, không một mảy may. Những giấc mơ đã bỏ rơi anh thiệt tình, bỏ rơi mà không thèm một thông tin báo trước nào.
   Anh đứng khổ ngồi sở. Sẵn sàng nổi cọc với bất cứ ai. Anh tin mình mắc một cơn bịnh khắc nghiệt. Vô phương cứu chữa.
   Tự dày vò mình thêm một tuần, rồi một tuần nữa, anh đi tới một quyết định.
   Nơi văn phòng anh làm việc ở lầu tư một cao ốc mười lăm từng, có một cửa sổ trông xuống sân sau một chung cư. Cái sân thường xuyên vắng ngắt bởi đa số dân cư ngụ nơi ấy là công nhân viên. Họ đi làm suốt ngày, đám con nít thì vùi đầu vào trường bán trú tới chiều. Anh ước lượng từ thành cửa sổ xuống tới cái mặt sân tráng xi-măng lúc nào cũng ướt át ấy cũng đâu mười hai mười ba mét. Một khoảng cách đủ để một người dù nhẹ cân một cách khó tin như anh phải đạt được thoả nguyện chấm dứt đời mình, khi lao ra từ thành cửa sổ.
   Chắc như bắp.
   Khỏi có vụ chấn thương sọ não hay dập ngực dập bụng sơ sơ.
   Là xong. Khỏi phiền luỵ cả Nhà lẫn Nước. Ngành Y tế đâu rảnh mà phải bỏ tiền tài sức lực mà lo cho một công dân rệp bọ như anh.
   Chẳng có gì để chuẩn bị nhiều ngoài một chúc thơ đơn giản và ngắn gọn. Chỉ để những đồng nghiệp trong phòng khỏi khi không dính vô rắc rối lãng òm.
   Đợi cho đám đồng nghiệp cả nam lẫn nữ rời phòng xuống ăn