Truyện :
Số trang :
9
1
admin
2013-10-06 03:15:39
1362
2
Chuyển đến trang :
Hai lần chết

 Tối hôm ấy, chúng tôi đi viếng một người bạn ở phố Hàng Bột mới từ trần. Lúc ra về đến giữa phố Sinh Từ thì trời đổ mưa, chúng tôi kéo cả lên nhà anh Tri. Tri bàn mọi người nên ngủ lại nhà mình để mai đi đưa ma cho tiện.
   Anh em lâu không họp mặt, chuyện trò đến hơn mười hai giờ đêm.
   Câu chuyện dồn cả vào sự nghiệp và đức tính Đàm Văn Tâm, người thiệt mệnh.
   Tâm là một thanh niên đặc biệt thông minh, có khiếu riêng về khoa học và đối với bạn là một người khiêm tốn và chân thành. Anh ta không lấy vợ, cha mẹ mất sớm, bao nhiêu của cải của ông chú ruột để lại cho chi dùng vào công cuộc khảo cứu mà chúng tôi biết là có giá trị. Tâm cùng cộng tác với anh Đinh Văn Mão, một người bạn học cùng hướng với anh ta. Sự nghiệp về khoa học của Tâm đang chừng có vẻ rực rỡ, thì bỗng không bệnh mà chết. Họ hàng không có, nên Mão đứng lên lo việc tang ma.
   Cái chết đột ngột của một người bạn còn trẻ gây cho chúng tôi một thứ cảm giác phảng phất, lo sợ, nhất là vì đêm ấy lại mưa gió sụt sùi. Tính vui đùa của anh Tính cũng không làm bớt được lạnh lẽo, nặng nề trong gian phòng sáng bởi một cây đèn dầu hỏa. Tính nói:
   - Chết sớm, càng được nghỉ sớm chứ sao?
   - Anh thì anh chỉ thích nghỉ thôi. Giá có chết cũng không thiệt cho ai. Còn anh Tâm...
   Tính gật đầu:
   - Phải. Quốc dân thiệt mất một nhân tài...
   Rồi lại tiếp luôn:
   - Nhưng sống khôn chết thiêng, hẳn ngài nhớ đến bọn ta, sẽ về phù hộ. Một người bạn mắng:
   - Chỉ nói nhảm. Anh này việc gì cũng đem pha trò...
   - Kìa! Pha trò đâu? Tôi nói thực đấy. Tâm chả nhiệt thành tin thuyết "Linh hồn hiển hiện" là gì? Phải không anh Ngôn?
   Tôi đáp:
   - Phải. Tâm hay bàn về vấn đề ấy lắm. Có lần anh hẹn tôi rằng khi nào chết sẽ về báo hiệu cho tôi biết. "Tôi chết, tôi sẽ về gãi chân anh".
   - Y như trong sách của Camille Flammarion ấy nhỉ?
   - Mà không phải là câu nói đùa đâu!
   Tính nói nửa thực nửa bỡn:
   - Nếu vậy, có lẽ anh Tâm sắp hiện lên giữa chúng ta...
   Mọi người cùng cười thào lên một tiếng nhạt, rồi cùng ngồi im. Bên ngoài tiếng ướt át rì rào của mưa gió vẫn không ngơi. Tri ngẫm nghĩ thế nào chợt se sẽ nói:
   - ừ, thế ngộ anh Tâm hiện hồn lên bây giờ thì sao?
   Nhưng câu ấy không có ai trả lời, rơi vào trong vực yên lặng mất.
   Bỗng nhà dưới có năm, sáu tiếng gõ cửa, tôi toan nói một