Truyện :
Số trang :
12
1
admin
2011-07-21 10:40:40
1797
2
Chuyển đến trang :
Hai Ngả Đường Đời

    Con đường ngoằn ngoèo dẫn qua khu rừng phong đầy lá vàng rơi rụng. Chiếc xe hơi Toyota màu đỏ sậm đang vượt qua những chiếc xe trước mặt. Tiếng nhạc í a chen lẫn với tiếng cười đùa của đôi trai gái trong xe.
    - Mai sinh nhật em , anh nhớ gì không?
    - Có , tặng cho em chục hoa hồng thắm.
    - Hi hi , sao lại ít vậy. Anh không nghe câu chuyện một chàng họa sĩ si mê một cô gái , dám bán cả cái lâu đài rồi đi mua những lẵng hoa hồng. Anh biết bao nhiêu đóa không? Cả triệu đóa hoa hồng đó.
    - Được rồi , để khi nào anh tìm được việc sẽ tặng em triệu đóa hoa hồng. Còn bây giờ thì tặng cho em triệu cái hôn nè.
    Cô gái lấy tay đẩy miệng anh chàng ra:
    - Lo lái xe đi , đường đang đổ dốc. Anh... anh Bình... coi chừng kìa ! Có xe trước mặt.
    Chiếc xe đỏ tránh né và lạc tay lái đâm nhào xuống dốc. Bình nắm chặt vô lăng lượn tránh mấy gốc cây trước mặt , chân đạp thắng gấp. Đèn xe rọi tứ tung và cuối cùng nó ủi vào một gốc cây.
    Ầm !
    Mui xe bật lên , khói bốc lên mịt mù. Đèn pha chiếu sáng một góc rừng âm u.
    Một thời gian thật lâu. Tiếng côn trùng nỉ non trong đêm thâu. Mai ngồi nhỏm dậy , lấy tay dụi mắt. Nàng quay sang Bình , cái đầu Bình nằm vẹo sang một bên. Một vệt máu hồng rỉ ra từ đỉnh đầu Bình.
    Nàng hoảng hốt nắm lấy vai Bình lắc mạnh.
    - Bình Bình ! Tỉnh dậy đi anh , em sợ quá !
    Bình uể oải vươn vai , lấy ngón tay dụi mắt và chăm chăm ngó qua cửa kính xe. Những rặng cây lờ mờ đong đưa theo gió.
    - Mấy giờ rồi em , sao trời tối quá vậy. Em tìm xem trong xe còn cây đèn pin nào không? Dưới hàng ghế đó. Thấy rồi hả , bật đèn lên cho sáng. Ủa sao cánh tay em chảy đầy máu vậy , để anh lấy vải lau cho.
    - Bình ơi ! sao kỳ quá vậy. Tay em không cảm thấu đau.
    - Có gì lạ đâu , trầy có một chút thôi. Thôi mình ra ngoài xem. Xe không đề máy được , chắc máy hư rồi .
    Hai người bò ra khỏi xe , chập choạng bước về hướng đầu xe. Sao trời chiếu lung linh qua các kẽ cành cây. Ánh đèn pha chiếu băng qua ngọn khói mờ mịt.
    - Em còn mang theo phôn tay chớ , cái của anh hết pin rồi.
    - Phôn em cũng vậy. Làm sao mình gọi cho cảnh sát tới giúp