Truyện :
Số trang :
8
1
admin
2012-06-05 07:18:23
1790
2
Chuyển đến trang :
Hận tình !

   Bác sĩ Phan uể oải ngửng đầu lên khỏi cái kính hiển vi. Chiếc đồng hồ đắt tiền trên tay ông chỉ đúng tám giờ rưỡi. Suốt một ngày làm việc liên tục, đầu óc ông giờ này đã quá mỏi mệt. Cô Mỹ Lan, người phụ tá của ông, đã về từ lúc sáu giờ để lại mình ông làm việc trong căn phòng thí nghiệm hoàn toàn yên tĩnh. Bác sĩ Phan là người cao và mảnh khảnh với mớ tóc bạc phơ bỏ xa cái tuổi năm mươi lăm của ông. Hai bàn tay ông nhỏ nhắn và khéo léo như bàn tay của một chuyên gia giải phẫu. Thực ra ông đã làm công việc giải phẫu trong suốt mười lăm năm trời trước khi từ bỏ dao kéo để chuyển sang công trình nghiên cứu việc xử dụng thuốc mê đối với các bộ phận trong cơ thể cần được lưu trữ để thay thế những bộ phận hư hỏng của các bệnh nhân trong tương lai. Trên lãnh vực mới này, ông đã thành công tới độ có thể giữ cho bất kỳ bộ phận nào trong cơ thể ở trạng thái bất động - tuy vẫn sống - trong một thời gian vô hạn định với một chi phí chỉ bằng nửa chi phí của việc ướp lạnh.
   Bây giờ thì bác sĩ Phan đã mỏi mệt quá rồi, nhất là khi nghĩ tới những việc đã và đang xẩy ra...
   Có lẽ việc đó xẩy ra cách đây khoảng ba tháng kể từ đêm đầu tiên ông làm việc trễ tại bệnh viện. Ông quyết định để xe ở nhà vì cảm thấy cần đi bách bộ cho khoẻ. Tối hôm đó, ông rời bệnh viện vào lúc tám giờ rưỡi thay vì mười giờ, và đúng chín giờ, ông về gần tới "căn nhà hạnh phúc", nơi ông chung sống với
Thanh Hằng, vợ ông.
   Bác sĩ Phan lập gia đình hơi trễ vì ông đã bỏ quá nhiều thì giờ vào việc học, và thực ra cho tới khi ông gặp Thanh Hằng, đàn bà không hề hiện diện trong cuộc sống của ông ngoại trừ những nữ bệnh nhân trên bàn mổ hoặc những cô gái bưng rượu tới cho ông trong tửu quán.
   Tuy nhiên Thanh Hằng hoàn toàn khác. Nàng là người đàn bà rất xinh đẹp và dịu dàng và tuy nàng nhỏ hơn ông tới hai mươi lăm tuổi, cái khoảng cách này hầu như không hề hiện hữu vì cả hai cảm thấy không thể rời xa nhau chỉ sau lần gặp gỡ đầu tiên. Lần đầu tiên trong đời bác sĩ Phan biết yêu. Yêu điên cuồng. Yêu say đắm. Rồi họ thành hôn và cả hai lặn hụp trong hạnh phúc với cả một chân trời rộng mở.
   Vừa bước tới cổng nhà, bác sĩ Phan ngạc nhiên khi thấy cánh cửa trước mở toang, bên ngoài là một thanh niên và bóng người đàn bà bên trong chính là Thanh Hằng. Ông nép mình vào bụi hoa nằm dọc theo lối vào nhà, loáng thoáng nghe tiếng Thanh Hằng:
   - Thật là tuyệt diệu! Chiều mai anh cũng trở lại cùng giờ như hôm nay nghe. Mình sẽ hoàn toàn không bị ai quấy rầy trong ba tiếng đồng hồ vì tới mười giờ nhà tôi mới về.
   Tim bác sĩ Phan đau nhói, ông đứng yên như mọc rễ giữa lúc chàng trai bước ra. Mỗi bước chân của người lạ mặt là một nhát búa đập mạnh vào trái tim ông. Ông cảm thấy cả vũ trụ như quay cuồng! Thanh Hằng, người đàn bà duy nhất mà ông yêu