Truyện :
Số trang :
19
1
admin
2015-03-02 06:46:46
1236
2
Chuyển đến trang :
Hình vẽ tử địa

   Phần 1
   Vốn là nghệ sỹ có thâm niên trong nghề nội thất trang trí, ông Tùng đã trở thành 1 đại gia. Ông có tòa nhà 6 tầng hoành tráng ở mặt đường lớn. Tầng 1, ông bán tranh vẽ, các loại đèn, vân vân. Các loại hoa cảnh, chim cảnh được ông nuôi, trồng trên tầng thượng.
   Ông Tùng tuổi dần. Vì vậy, những người đối tác với ông, đều có vẻ lép vế.
   Họ thần phục ông. Tính khí người tuổi dần rất dữ dội. Vợ ông, bà Thìn, lại tuổi con heo. Người xưa nói: Dần Thân Tị Hợi tứ hành xung. Tuổi hai người xung khắc, nhưng không hiểu sao lại ăn nên làm ra. Bà Thìn lớn hơn ông Tùng mấy tuổi rất đẹp gái. Họ có với nhau hai đứa con Bà Thìn rất sợ ông Tùng. Phải dùng từ “sợ như sợ cọp” mới đúng…
   Mà ông Tùng khéo dạy vợ. Ông nói gì bà cũng nghe răm rắp. Thậm chí khi bà Thìn có lỗi, còn bị ông phạt quì suốt đêm ngay chỗ giường ngủ. Chuyện này, người làm công trong nhà ông bà đều biết. Nói tóm lại ông Tùng gia trưởng, độc đoán trong căn nhà sang trọng, ai cũng phải phục tùng ông… Vợ ông, khi ông gọi, hoặc sai bảo điều gì, rất mực lễ phép thưa gửi, và không bao giờ đám ngẩng mặt đối diện với chồng.
   Ông Tùng có ba người bạn thân, cũng là dân làm ăn cả. Nhưng cả ba ông đều rất sợ vợ. Thế mới lạ.
   Ba người bạn đó là Đức, Hiển, Thuận. Một hôm, họ tụ tập ở nhà ông Tùng, mừng vừa trúng một hợp đồng lớn. Rượu khui tràn ly Ông Tùng ngồi cạnh vợ, hể hả:
   – Ở đời người xưa nói: Tề gia trị quốc, bình thiên hạ, còn tôi không có tài đó, tôi chỉ có tài dạy vợ, và làm ăn… Nhờ đó mới giàu có như hôm nay…
   Ông Đức tấm tắc:
   – Bác giỏi thật đấy. Còn tôi làm ăn được, có tiền, vậy mà bị sợ vợ, có khổ không cơ chứ?
   Ông Hiển xen vô:
   – Vợ mình, mình sợ, chứ có sợ vợ hàng xóm đâu? Ai không sợ vợ, thì đâu nên người…
   Ông Thuận tần ngần:
   – Nhưng mà sợ quá, như tôi cũng hỏng. Mà mình lại có thú sợ vợ mới chết chứ …
   Ông Tùng cười mỉa:
   – Tại các ông không biết cách đó thôi. Để bây giờ cọp đủ lông cánh làm sao mà dạy? Măng không uốn, lấy gì uốn tre…
   Ông Thuận hỏi:
   – Thế bác làm cách gì mà giỏi thế, chỉ bí quyết cho em với?
   Ông Tùng hể hả:
   – Đơn giản thôi, dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về… Vợ tôi, tôi nói cái gì cũng phải nghe răm rắp… Có phải vậy không em?
   Bà Thìn cúi mặt lí nhí: