Truyện :
Số trang :
12
1
admin
2011-08-18 05:32:08
1947
2
Chuyển đến trang :
Hoa nương

   Tối hôm đó trời oi bức, Thanh Tuấn mở cửa bước ra ngoài cho thoáng.
   Nhưng khi đứng ngoài sân rồi anh lại cụt hứng, bởi trăng chưa lên, nhìn bầu trời tối đen Tuấn hết muốn tiếp tục ngắm cảnh đêm như thường khi, vội quay vào và tiếp tục ngồi bên giá vẽ.
   Vẽ là niềm đam mê của Tuấn, mặc dù anh không là họa sĩ, bởi vậy từ khi về nghỉ hè ở đây chỉ trong một thời gian ngắn mà Tuấn đã vẽ được bốn năm bức tranh phong cảnh. Bữa nay cũng vậy, từ chiều anh đã vẽ và sắp hoàn thành bức tranh Hoa và Bướm.
   Mà hôm nay cũng lạ, nguồn cảm hứng chừng như không dồi dào như mấy hôm trước, do đó sau khi vẽ gần xong bông hoa thì Tuấn không thể vẽ tiếp được. Cuối cùng anh bỏ cọ, leo lên giường nằm. Định đọc sách, nhưng cũng không thể được. Đến lúc quay trở lại định vẽ tiếp thì Tuấn vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện có một con bướm màu đỏ thắm y như con bướm thật sắp đậu lên đóa hoa sen mà anh vừa vẽ dở chừng chưa xong.
   - Ủa, mình đâu có vẽ con bướm?
   Đưa tay sờ thì rõ ràng con bướm do ai đó vẽ còn ướt sơn.
   - Ai vậy? Ai vào đây phá tôi?
   Anh hỏi đến mấy lần mà vẫn không có người đáp. Tuấn bực bội càu nhàu:
   - Ai mà vô ý thức quá, người ta đang vẽ mà lại...
   Bỗng phía sau có hơi thở của ai đó, Tuấn quay lại và sững sờ khi nhìn thấy một cô gái tuổi đôi mươi đang nhoẻn miệng cười với anh!
   - Cô là...
   Cô gái cúi đầu chào Tuấn rất lịch sự và hình như có điều chi đó bối rối. Tuấn chợt hiểu:
   - Cô vừa mới vẽ lên tranh của tôi?
   Cô gái lúng túng:
   - Dạ, chẳng qua quá ham vẽ nên mới mạo phạm, mong được tha tội!
   Tuấn không tài nào giận nổi trước nụ cười như hớp hồn người đó, nhất là lời nói như mật rót vào tai, anh cũng lắp bắp:
   - Cô... cô… Không sao cả... thật ra tôi cũng...
   Nàng trở nên tự tin hơn:
   - Từ lâu em mê vẽ mà chưa có dịp cầm được cây cọ, nên vừa rồi tình cờ bước vào đây em đã không kiềm chế được. Đã phá hư bức tranh của anh, em xin chịu lỗi.
   Tuấn thật lòng:
   - Không ngờ cô cũng có hoa tay lắm, con bướm vẽ lên tranh thật đúng ý đồ của tôi. Thú thật, nếu là tôi vẽ thì cũng chưa chắc đã đẹp bằng!
   Cô nàng e thẹn thật dễ thương:
   - Anh đừng làm em xấu hổ phải độn thổ bây giờ.
   - Tôi nói thật đó. Chắc hẳn là cô đã từng biết vẽ rồi. Hay là...