Truyện :
Số trang :
7
1
admin
2012-05-29 08:00:01
2037
2
Chuyển đến trang :
Hồn ma báo tử

   Trên con đường từ Sài Gòn về Long An, khách đi đường nhận thấy có một căn biệt thự cổ nằm trên một thửa đất mênh mông, cách cầu Long An khoảng trên dưới hai mươi cây số. Đó là biệt thự Phước Lộc Thọ của nhà họ Mã, một phú thương Trung Hoa sang VN lập nghiệp từ cuối thế kỷ trước.
   Cũng giống như hầu hết những người Hoa sang lập nghiệp tại VN, họ Mã tới Sài Gòn với hai bàn tay trắng, và cũng giống như chú Hỏa, nhà tỉ phú Trung Hoa tại VN, họ Mã cũng làm nghề buôn bán ve chai trong những năm đầu. Nhưng chỉ chưa đầy hai chục năm sau, ông đã trở thành một trong những phú thương Trung Hoa nhiều thế lực nhất tại Chợ Lớn. Chính trong thời gian này, ông đã cho xây toà biệt thự trên đường Sài Gòn Long - An để có chỗ nghỉ ngơi trong dịp cuối tuần.
   Vào khoảng thập niên 60, chủ nhân biệt thự Phước Lộc Thọ là Mã Hồng Long, cháu đích tôn của nhà tỉ phú họ Mã. Khi đó, ông bà Hồng Long đã ngoài sáu mươi, và tuy căn biệt thự thật rộng rãi, chỉ có hai ông bà, một bác tài, một người đầu bếp và một cô tớ gái giúp việc cư ngụ mà thôi.
   Một hôm, vào khoảng trung tuần tháng Bẩy năm 1962, bác sĩ Nguyễn Đ.H., vị bác sĩ gia đình của nhà họ Mã, được bác tài đánh xe tới tận phòng mạch đón về biệt thự Phước Lộc Thọ để thăm bệnh gấp cho bà Hồng Long đang đau nặng.
   Tới nơi, bác sĩ H. được mời ngồi chờ trong phòng khách phụ,
một căn phòng nhỏ tối tăm vì cửa sổ bị một tàng cây lớn che phủ. Ở góc phòng là một cái cầu thang cũ kỹ dẫn lên từng trên.
   Sau khoảng mười lăm phút, đúng lúc bác sĩ H. bắt đầu cảm thấy nóng ruột thì cửa phòng xịch mở và một phụ nữ bước vào. Vì trời âm u và cũng vì căn phòng thiếu sáng, bác sĩ H. không thấy rõ mặt thiếu phụ mà chỉ có cảm tưởng rằng bà ta còn rất trẻ, đẹp và bận y phục thuộc loại đắt tiền. Những chiếc vòng vàng trên tay thiếu phụ chạm vào nhau theo nhịp bước tạo nên một âm thanh lạ lùng trong khi đôi bông tai và chiếc vòng vàng trên cổ thiếu phụ toả ra những luồng sáng vàng mờ nhạt.
   Làm như không để ý tới bác sĩ H., thiếu phụ tiến thẳng tới phiá cầu thang, ngưng lại vài giây ở chân cầu thang như có vẻ ngại ngùng trước khi chậm rãi bước lên. Khi gần tới đầu cầu thang, thiếu phụ ngưng lại, quay nhìn xuống phiá bác sĩ H. đúng lúc ngoài trời chợt sáng lên, có lẽ mặt trời vừa thoát ra ngoài vầng mây che phủ, và một vệt nắng từ ngoài cửa sổ rọi thẳng vào mặt thiếu phụ. Đây là lần đầu tiên bác sĩ H. có dịp nhìn rõ mặt bà ta . Khuôn mặt thiếu phụ có một nét đẹp lạ lùng, tuy nhiên vẻ quyến rũ của bà ta dường như nhờ ở nét, nửa như đam mê một cách tàn nhẫn, nửa như tuyệt vọng của bà.
   Lối ăn bận cũng như vóc dáng của thiếu phụ chứng tỏ rằng bà ta là người thuộc giai cấp thượng lưu. Với hai bàn tay trắng muốt và những ngón tay thon dài, với một thân hình nẩy nở tự nhiên, với bộ y phục sang trọng và với những đồ trang sức đắt tiền, thiếu phụ lạ mặt dường như toát ra một vẻ lôi cuốn lạ lùng