Truyện :
Số trang :
7
1
admin
2012-03-28 01:20:57
2084
2
Chuyển đến trang :
Hồn ma lỡ độ đường

    Thông lộ Nữu Ước là một con đường hầu như lúc nào cũng đông đảo, nhưng vào một buổi tối mùa hè năm 1971, thông lộ này lại tự nhiên vắng vẻ một cách bất thường. Trên con đường mênh mông vắng lặng chỉ có ngọn đèn pha rực sáng trên chiếc xe tám máy của Peter xuyên thủng màn đêm khiến Peter có cảm tưởng như đang vượt qua một khoảng không gian của một thế giới vô cùng xa lạ. Betty, vợ Peter, dường như cũng đồng tư tưởng với chồng: - Lạ nhỉ! Lúc này tuy trễ thật nhưng sao mình không thấy một chiếc xe nào sau cả hàng chục cây số thế nhỉ? Cảnh tượng thật là ma quái! Chỉ có hai đứa mình với con đường vắng ngắt và đêm tối mịt mù!
   Peter đồng ý:
   - Ừ, lạ thật! Thông lộ này là một trong những con đường đông đảo nhất thế giới mà sao đêm nay lại vắng như bãi tha ma thế này! Có xe cộ chạy qua chạy lại còn tỉnh táo chứ đường xá vắng tanh vắng ngắt không có một con ma nào như thế này thì thật là buồn ngủ!
   Nghe nói câu "không có một con ma nào", Betty chợt rùng mình liếc nhìn chồng. Thấy Peter vẫn chăm chú vào việc lái xe, Betty không nói gì.
   Tuy nhiên chỉ mấy phút sau họ không còn cô đơn nữa. Một bóng trắng đột nhiên xuất hiện bên bờ đường phía trước, một tay giơ cao.
   Peter lẩm bẩm trước khi đạp thắng:
   - Trông giống như mấy tay hippie choai choai phải không em?
   Xe ngừng lại, Peter thò đầu ra cửa sổ:
   - Sao ông bạn, muốn quá giang hả?
   Bóng trắng, một thanh niên lững thững rời chỗ đứng tiến về phiá chiếc xe.
   Vừa theo dõi chàng trai, Betty vừa thầm nghĩ: "Chà, coi bộ cũng bô giai ra phết! Đi dâu mà lang thang lếch thếch một mình giữa xa lộ mênh mông vào giờ này thế này!"
   Chàng trai khoảng 18, 19, mặt mày sáng sủa trong chiếc quần jean trắng tinh và chiếc chemise trắng rộng phùng phình. Râu và tóc của chàng rất lợt gần như màu trắng.
   Peter với tay mở cửa sau:
   - Phóng lên đi ông bạn!
   Chàng trai gật đầu mỉm cười bước lên xe. Betty nhận thấy thanh niên tự động cột giây nịt an toàn mà không cần nhắc. Peter hỏi:
   - Sao, ông bạn muốn đi đâu?
   Chàng trai đáp:
   - Dạ, đường của ông cũng là đường của tôi. Tụi mình du hành trên cùng một vương quốc mà.
   Betty nghĩ thầm "À! Mình dám nhặt được một đệ tử của Chúa Jesus không chừng", nhưng ngoài miệng lại nói với chàng trai:
   - Nếu tôi nhớ không lầm thì chỉ một đoạn đường nữa là chúng