Truyện :
Số trang :
12
1
admin
2012-03-28 01:24:51
2298
2
Chuyển đến trang :
Hồn người trong ly rượu

   Trong gian phòng hơi tối, hùng chăm chú nhìn mấy con số thâu xuất trong quyển số “công nho” làng Tây Yên:
   - Đinh Văn Mão đóng thuế điền 2 đồng, biên lai số 00217.
   - Quách Yến đóng thuế thủy lợi Kinh Dài 65 đồng, biên lai số 00218.
   - Tu bổ trường làng ngày 21-1-1937, xuất 6 đồng 8 cắc 6 xu...
   Chàng buông viết xuống, đi nhanh đến vách để tìm cái bàn toán. Từ hồi nhận chức vụ biện làng, làm việc tại nhà ông Tư đến nay chàng mới sáng mắt: người Trung Hoa bày ra cái bàn toán thật tiện lợi, để sử dụng, khi lắc mấy con toán, âm thanh vang lên đều đều, vui vui.
   Cái bàn toán treo hơi cao, kế bên tấm lịch. Chàng vói tay lên chợt rùng mình vì từ trong phòng, một bàn tay trắng muốt đưa ra, nắm chặt bàn tay chàng. Chàng suýt kêu to vì ngạc nhiên, vì sợ hãi:
   - Ai... vậy?
   Người chủ của cái bàn toán ngà vẫn chưa chịu xuất hiện. Nàng nói lanh lảnh:
   - Anh này giả ngộ hoài! Hổm rày tôi biết... anh mê tôi lắm nhưng anh sợ, anh không dám nói ra. Phải vậy không?
   Hùng định thần, tìm cách gỡ rối. Cô Huệ, người vợ mơn mởn của ông xã Tư đang trêu ghẹo, thử thách chàng. Huệ là người ở cùng xóm. Năm mười bảy tuổi, hồi năm ngoái, nàng vâng lịnh
cha mẹ để làm lễ vu qui, làm vợ ông xã Tư. Ông xã tuổi hơn năm mươi, lớn hơn nàng những bốn chục cái xuân xanh, và ông ta cũng giàu có hơn gia đình nàng gấp trăm lần! Hùng lẩm bẩm:
   - Trời! Tội nghiệp tôi, bà ơi.
   Huệ cười giòn, lú mặt ra, bàn tay nàng vẫn bám chặt cổ tay Hùng:
   - Hễ anh kêu tôi bằng bà thì nắm chặt như vầy hoài.
   Hùng lắc đầu, mấy giọt mồ hôi tươm ra như sương trên vầng trán đau khổ:
   - Rủi ông xã về thình lình, chắc ông giết tôi quá!
   - Bây giờ anh muốn chết hay muốn sống?
   - Dạ, muốn sống.
   Mấy ngón tay Huệ như bắt đầu mở vòng vây.
   Nàng nói:
   - Sống để làm gì?
   - Dạ, sống để... làm biện làng, giúp việc cho ông xã.
   Huệ buông tay xuống cười khanh khách rồi tát yêu vào má Hùng:
   - Anh này nói dóc quá. Tôi nói cho anh mừng, sáng nay nhà tôi đi hầu quan chủ quận, tới chiều mới về. Trong nhà, chẳng còn ai. Con nhỏ ở dưới bếp là đứa thân tín.
   Dứt lời, Huệ bước ra khỏi phòng. Hùng cầm cái bàn toán, đặt trên bàn rồi ngồi ghế giả bộ như say sưa làm việc. Ngoài hiên, cơn gió nhẹ thổi qua, vô tình đẩy cánh cửa khép lại he hé. Ấm áp quá. Nhưng Hùng vẫn chưa yên tâm. Mấy năm trước, chàng