Truyện :
Số trang :
31
1
admin
2011-07-28 08:10:57
1914
2
Chuyển đến trang :
Hồn Tiểu Hương Báo Oán

   Ông Chín Hựu chẳng biết làm sao để tránh mặt mụ Hai Tỵ nên đành phải quay lại chào lấy lệ:
   - Chị Hai đi chợ hả?
   Mụ Hai Tỵ sấn lại ngay, cười cầu tài:
   - Mạnh giỏi anh Chín! Chà, bữa nay coi bộ anh Hai trẻ lại năm bảy tuổi à nghen! Đi đâu mà diện dữ cha nội?
   Chín Hựu không hứng thú nói chuyện với mụ lắm lời này, nhưng buộc phải nói cho qua:
   - Đi ăn giỗ. Chị đi chợ hả?
   Ông định đi ra khóa cửa cổng lại thì mụ Hai đã nhanh nhảu tọt vào sân, kéo tay Chín Hựu:
   - Có chuyện này anh không nghe không được. Đi ăn giỗ chậm một chút cũng không sao mà!
   - Chuyện gì thì chị nói lẹ lên, tôi cần qua bên kia gặp Tư Hạo bàn công chuyện.
   Mụ ta nheo mắt:
   - Để bàn chuyện mượn tiền đóng ghe chớ gì?
   Không ngờ mụ ta biết chuyện chỉ trong dự tính của mình, nên Chín Hựu giật mình:
   - Sao chị biết?
   Mụ ta cười ra vẻ tự đắc:
   - Ở xứ này có chuyện gì mà Hai Tỵ này không biết! Anh quên là người ta đặt cho tôi cái biệt danh thiên lý nhĩ sao?
   - Nghe thì ngàn dặm, nhưng thấy thì không qua một thước nữa!
   Mụ Hai cau mày:
   - Anh "mắc mỏ" gì tôi đó?
   Ông Chín chỉ dưới đất:
   - Chị sắp đạp lên thau củ kiệu đang phơi rồi kìa!
   Mụ Hai Tỵ bước tránh vừa chẩu mỏ ra:
   - Cái anh này lúc nào cũng "kê" người ta. Mà bây giờ có muốn nghe chuyện về kết quả vay tiền của mấy ông không?
   Quả mụ ta đánh vào chỗ nhược của già Chín, bởi chuyện vay tiền đóng chiếc ghe chở hai trăm giạ lúa là niềm khát khao của ông. Tư Hạo là đầu mối sẽ giới thiệu ông vay tiền của một tay chuyên cho vay ở chợ Huyện, đúng ra chuyện này khi chưa thành công thì không một ai là người ngoài được biết, vậy mà...
   - Anh khỏi phải gặp Tư Hạo, cũng không cần nghĩ tới vụ vay tiền nữa!
   Chín Hựu đã bắt đầu bực:
   - Bộ chị thọc gậy bánh xe hả? Tôi nói cho chị biết...
   Mụ Tỵ chặn lời:
   - Nè, đừng có đổ oan cho người ta nghe? Ai chọc gậy bánh xe hồi nào?
   Rồi mụ ta hạ thấp giọng: