Truyện :
Số trang :
22
3
admin
2011-07-28 08:15:36
2353
4
Chuyển đến trang :
ra tiếp khách bắt buộc phải cầm lấy, và… thấy.
   Ti Tô tức tối:
   - Tao quên chuyện đó! Nhưng không được mày, chơi phải trao tận tay hay ít ra là phải qua quản lý thì mới tính!
   Tám Ri nheo mắt:
   - Trao tận tay hay cách của tao đều hợp lệ. Mày lại chỗ giá quạt xem có phải còn nhiều người gắn danh thiếp và chờ nữa không?
   Ti Tô giậm chân:
   - Nhưng còn xem lát nữa nàng ra và cười với ai thì mới gọi là thành công! Mày nên nhớ, tao là gương mặt mà bất cứ con gái nào nhìn cũng… bắt cười.
   Tám Ri thích chí cười sằng sặc:
   - Cười vì cái kiểu hớt tóc do vợ mày đè ra cắt chớ gì! Tao cười, mấy tên bồi bếp cười, nhưng bảo đảm người đẹp sẽ không cười!
   - Sao không cười?
   - Bởi... nàng ta không thích cười với mày!
   Trong lúc hai tên còn đang tranh luận thì người quản lý bước trở ra lịch sự nói:
   - Rất tiếc tối nay Hồng cô nương kẹt khách rồi!
   Tám Ri sừng sộ:
   - Tôi là người đầu tiên yêu cầu, sao lại kẹt được? Hay là có
điều gì khuất tất đây!
   Người quản lý vẫn nhỏ nhẹ:
   - Nhị vị tới sớm, nhưng còn có người tới sớm hơn. Hai vị cứ nhìn lên lầu xem!
   Hai người nhìn lên và thấy một anh chàng ra dáng phong lưu, ăn mặc bảnh bao, đã ngồi sẵn trên đó. Anh ta một mình với vò rượu quý, đang nhâm nhi, thư thái...
   Tám Ri nổi máu dân chơi, lớn tiếng:
   - Nếu là dân chơi thì có thể cùng nhau đối ẩm được chăng? Hay là chỉ chăm bẵm đợi người đẹp thôi?
   Không nghe đáp Tám Ri nghĩ anh ta không dám đối mặt, nên định lên tiếng lần nữa, nhưng thật bất ngờ, đã có tiếng nói phía thang lầu:
   - Không gì vui hơn khi đang uống một mình mà lại có bạn cùng đối ẩm! Nào, mời hai huynh!
   Đó là vị khách trên gác. Anh ta cầm ly rượu và cả chai rượu quý nữa, bước xuống, lại gần Tám Ri và Ti Tô với nụ cười thân thiện:
   - Hân hạnh được hai anh để mắt tới. Xin phép được mời hai anh ly rượu được chứ?
   Ở thế bị động nên Ti Tô và Tám Ri đành phải bắt tay anh ta và mời:
   - Mời anh!